Hãy trình bày nổi bật lối sống vô cùng giản dị thanh bạch của Bác Hồ | Daohongdonvenus.com

Bác Hồ là một tấm gương sáng về lối sống giản dị, thanh bạch. Chính vì vậy, Download.vn sẽ cung cấp tài liệu Bài văn mẫu lớp 7: Chứng minh rằng Bác Hồ sống vô cùng giản dị, thanh bạch.

Tài liệu trên gồm dàn ý chi tiết và 10 bài văn mẫu vô cùng hữu ích dành cho học sinh lớp 7. Kính mời quý bạn đọc cùng tham khảo.

Chứng minh rằng Bác Hồ sống vô cùng giản dị, thanh bạch

  • Dàn ý chứng minh rằng Bác Hồ sống giản dị, thanh bạch
  • Chứng minh rằng Bác Hồ sống giản dị, thanh bạch – Mẫu 1
  • Chứng minh rằng Bác Hồ sống giản dị, thanh bạch – Mẫu 2
  • Chứng minh rằng Bác Hồ sống giản dị, thanh bạch – Mẫu 3
  • Chứng minh rằng Bác Hồ sống giản dị, thanh bạch – Mẫu 4
  • Chứng minh rằng Bác Hồ sống giản dị, thanh bạch – Mẫu 5
  • Chứng minh rằng Bác Hồ sống giản dị, thanh bạch – Mẫu 6
  • Chứng minh rằng Bác Hồ sống giản dị, thanh bạch – Mẫu 7
  • Chứng minh rằng Bác Hồ sống giản dị, thanh bạch – Mẫu 8
  • Chứng minh rằng Bác Hồ sống giản dị, thanh bạch – Mẫu 9
  • Chứng minh rằng Bác Hồ sống giản dị, thanh bạch – Mẫu 10

Dàn ý chứng minh rằng Bác Hồ sống giản dị, thanh bạch

I. Mở bài

– Giới thiệu về lối sống giản dị, thanh bạch của Bác mặc dù Bác trên cương vị tối cao của đất nước.

II. Thân bài

Chứng minh Bác giản dị qua các phương diện:

1. Bác giản dị trong cách ăn

– Bữa ăn chỉ có vài ba món rau, dưa, khi ăn Bác không để rơi một hạt cơm nào.

– Dịp lễ tết, có món gì lạ, ngon Bác đều mời anh chị phục vụ ăn cùng.

– Thức ăn còn lại Bác sắp xếp tươm tất, Bác không muốn để người khác ăn phần thừa của mình.

2. Bác Hồ giản dị trong cách mặc

– Bộ quần áo cũ sờn vai, đôi dép lốp đã mòn.

– Được tặng nhiều quần áo mới nhưng Bác đem tặng lại những chiến sĩ, đồng bào thiếu thốn.

3. Giản dị trong cách ở

– Ở nhà sàn, căn phòng bày trí đơn giản nhưng gọn gàng ngăn nắp “Nhà lá đơn sơ một góc vườn/Gỗ thường mộc mạc chẳng mùi sơn”.

– Những ngày ở Việt Bắc Bác sống trong hang đá, cuộc sống cháo bẹ, rau măng nhưng vẫn lạc quan.

– Khi đất nước thống nhất Người được đó về dinh chủ tịch nhưng Người vẫn muốn sống ở ngôi nhà sàn đơn sơ.

– Bác giản dị, tiết kiệm trong chi tiêu, sinh hoạt. Bác tự trồng rau, nuôi cá, nếu có chi tiêu gì Bác cũng trích từ lương của mình.

4. Bác còn thể hiện sự giản dị trong lời nói và bài viết

– Khi sáng tác văn, thơ Bác đặt ra câu hỏi viết cho ai và viết như thế nào. Bác sử dụng lời ăn tiếng nói hằng ngày rất gần gũi với người dân.

– Lúc người đọc “Tuyên Ngôn Độc Lập”, Người đã dừng lại và hỏi một câu rất thân tình “Tôi nói mọi người có nghe rõ không”…

III. Kết bài

  • Khẳng định lại lối sống giản dị, thanh bạch của Bác.
  • Rút ra bài học về tính giản dị cho học sinh và mọi người.

Chứng minh rằng Bác Hồ sống giản dị, thanh bạch – Mẫu 1

Bác Hồ là một tấm gương tiêu biểu về lối sống giản dị, thanh bạch. Điều đó được thể hiện cụ thể trong cách sống, cách làm việc và đối xử với môi người của Bác.

Đầu tiên là trong cuộc sống hằng ngày. Từ nơi ở, trang phục đến bữa ăn của Bác đều rất đơn giản. Bữa ăn của Bác chỉ có vài món đơn giản như cá kho, rau luộc, dưa ghém, cà muối, cháo hoa. Hiếm có bữa ăn của một nguyên thủ quốc gia nào lại đơn giản như vậy. Khi ăn cơm Bác không để rơi một hạt cơm nào. Lúc ăn xong lúc nào bát cũng sạch và thức ăn thừa còn được sắp xếp tươm tất. Nơi ở của Bác chỉ là một chiếc nhà sàn nhỏ bằng gỗ bên cạnh cái ao. Cái nhà sàn nhỏ đó của Người “luôn luôn lộng gió và ánh sáng”. Thế mới thấy một tâm hồn yêu thiên nhiên sâu sắc. Cái “dinh thự” của một vị chủ tịch nước không khác là bao so với những ngôi nhà của nhân dân. Trang phục Bác mặc cũng không ngoại lệ – bộ quần áo bà ba nâu, chiếc áo trấn thủ, đôi dép lốp thô sơ…

Trong công việc, Chủ tịch Hồ Chí Minh luôn chủ động. Bác suốt đời làm việc, suốt ngày làm việc, từ những việc lớn như cứu nước đến việc nhỏ như trồng cây trong vườn. Xung quanh Bác cũng rất ít người giúp việc. Việc gì có thể tự làm, Bác đều tự làm. Còn quan hệ với mọi người, Bác luôn quan tâm và yêu quý như người thân trong gia đình. Có thể kể đến những việc đi thăm nhà tập thể công nhân, viết thư cho một đồng chí hay nói chuyện với các cháu miền Nam hoặc đi thăm và tặng quà cho các cụ già mỗi khi Tết đến…

Giản dị trong đời sống, nên Hồ Chí Minh cũng giản dị trong lời nói và bài viết. Cách nói, cách viết của người đều dễ hiểu với mục đích cho quần chúng hiểu được, nhớ được và làm được. Những chân lí: “Nước Việt Nam là một, dân tộc Việt Nam là một…”, “Không có gì quý hơn độc lập tự do”… đều đã đi vào đời sống của người dân.

Thủ tướng Phạm Văn Đồng đã từng nhận xét: “Nhưng chớ hiểu lầm rằng Bác sống khắc khổ theo lối nhà tu hành, thanh tao theo kiểu nhà hiền triết ẩn dật”. Quả là như vậy, cách sống giản dị của Hồ Chủ tịch không phải là lối sống khắc khổ. Cách sống đó là một sự chủ động lựa chọn lối sống ấy như là một cách để “tu dưỡng tâm hồn”.

Như vậy, lối sống giản dị của Chủ tịch Hồ Chí Minh thật thanh cao, đẹp đẽ. Đó là cách sống đáng để thế hệ hôm nay học tập, noi theo.

Chứng minh rằng Bác Hồ sống giản dị, thanh bạch – Mẫu 2

Sinh thời, Bác Hồ thường căn dặn đồng bào, đồng chí phải biết “Cần, kiệm, liêm, chính” và chính bản thân Bác đã gương mẫu thực hiện lối sống rất mực văn minh đó. Trong đời sống hàng ngày, Người vô cùng giản dị, thanh bạch.

Với cương vị một Chủ tịch nước, Bác có quyền được hưởng những chế độ đãi ngộ đặc biệt xứng đáng với vị trí của mình. Nhưng thật lạ kỳ, dù khi cách mạng còn trong thời kỳ khó khăn, gian nan hay khi đã thành công, Bác vẫn giữ lối giản dị từ cái ăn, cái mặc, cái ở đến cách làm việc đời thường.

Bữa ăn của Bác rất thanh đạm, thường chỉ có dưa cà, mắm muối. Trong thời kì trước cách mạng, khi ở bất kỳ nơi nào Bác cùng tự trồng rau, nuôi gà để tăng gia, cải thiện bữa ăn. Sau này, cách mạng thành công, bữa cơm của Người vẫn thanh đạm như thế, có món gì ngon, Người lại mời các cô chú phục vụ lên ăn cùng. Nhà thơ Chế Lan Viên từng viết về Bác: “Bác thường bỏ miếng thịt gà mà ăn trọn quả cà xứ Nghệ”.

Trong cái mặc hàng ngày, Bác Hồ cũng giản dị, gần gũi với nhân dân như thế. Nhắc đến Bác, ta thường nghĩ ngay đến hình ảnh. Người trong bộ quần áo kaki trắng, đôi dép lốp cao su đã sờn và chiếc gậy ba toong.

Trong kháng chiến gian lao, vào mùa đông rét mướt, Bác được một đồng chí nước ngoài tặng một chiếc áo ấm nhưng Bác lại lấy đó làm quà tặng những người chiến sĩ ngoài chiến trường. Sau này, khi Bác đã đi xa, những gì còn lại của Người khiến lòng ta không khỏi xúc động:

“Đôi dép đơn sơ, đôi dép Bác Hồ
Bác đi khắp nẻo quê nhà Bác ơi!
Tủ nhỏ vừa treo mấy áo sờn…”

Không chỉ vậy, những ngôi nhà Bác từng ở cũng theo Người đi vào huyền thoại. Chẳng ai có thể quên được hang Pắc Bó, núi Các Mác, suối Lênin nơi Bác ở trong những năm 1941 khi vừa về nước. Kháng chiến thành công Người lại lần lượt ở những ngôi nhà ba gian rồi nhà sàn “lộng gió thời đại” như cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng từng ca ngợi. Những ngôi nhà ấy có thể khác nhau về kiểu dáng nhưng đều chung nhau ở sự nhỏ nhắn, đơn giản. Những vật dụng trong đó cũng rất ít ỏi, ngoài những đồ đạc tôi thiết phục vụ cuộc sống và công việc của Người: chiếc giường, chiếc tủ, chiếc bàn, chiếc đèn, chiếc giá sách… cũng chỉ có một lọ hoa nhỏ để trang trí. Bác đã từng được tặng một chiếc điều hòa, các đồng chí phục vụ Bác từng rất háo hức gắn thêm vào đó một lọ nước hoa nhỏ nhưng cuối cùng Bác lại từ chối nó để tặng những người thương binh mà theo Bác là “cần nó hơn”.

Trong cách làm việc hàng ngày, Hồ Chí Minh cũng là một biểu tượng mẫu mực của sự giản dị. Bác thường tự làm những việc có khả năng để tránh phiền hà cho người khác. Nơi làm việc của Bác được sắp xếp gọn gàng để có thể tìm được những thứ mình cần một cách nhanh chóng. Chuyện kể rằng, vào một ngày mưa các cô chú phục vụ định mang cơm từ bếp lên nhà mời Bác nhưng Bác gạt đi Bác đã che ô đi từ nhà xuống bếp ăn bởi Bác đi thì một mình Bác vất vả, mang cơm lên cho Bác thì nhiều người vất vả. Tất thảy mọi người đều xúc động vô cùng…

Bác Hồ là vậy! Sự giản dị, thanh bạch trong đời sống của Người lã một tấm gương sáng cho những thế hệ người Việt chúng ta noi theo.

Chứng minh rằng Bác Hồ sống giản dị, thanh bạch – Mẫu 3

Theo lời kể của những người từng được sống gần Bác hoặc qua những tư liệu còn lưu trữ được, chúng ta thấy việc ăn, mặc, ở cũng như sinh hoạt, chi tiêu hàng ngày Bác đều thể hiện một lối sống giản dị, thanh bạch.

Mỗi bữa ăn, Bác quy định không quá ba món và thường là các món dân tộc như: tương cà, dưa, cá kho… Bác bảo ăn món gì phải hết món ấy, không được để lãng phí. Có quả chuối hơi “nẫu”, nhiều người ngại không ăn, Bác bảo lấy dao gọt phần nẫu đi để ăn. Khi đi công tác các địa phương, Bác thường bảo các đồng chí phục vụ chuẩn bị cơm nắm, thức ăn từ nhà mang đi. Chỉ khi nào công tác ở đâu lâu, Bác mới chịu ăn cơm. Nhưng trước khi ăn, bao giờ Bác cũng dặn “chủ nhà” là: “Đoàn đi có từng này người, nếu được, chỉ ăn từng này, từng này…”

Có thể dẫn ra nhiều câu chuyện về cách ăn uống chắt chiu, tiết kiệm của Bác. Thậm chí liên hoan chào mừng Ngày thành lập Đảng cũng chỉ có bát cơm, món xào, tô canh và đĩa cá. Khi tiếp đãi khách, Bác thường nói: “Chủ yếu là thật lòng với nhau”. Chiêu đãi đồng chí Lý Bội Quần – người Trung Quốc đã giúp Bác mua chiếc máy chữ từ Hải Phòng mang về, Bác cũng chỉ “khao” một món canh và hai đĩa thức ăn, có thêm chén rượu gạo, tổng cộng chưa hết một đồng bạc, thế mà vẫn đậm đà tình cảm giữa chủ và khách.

Bác nói: “Ở đời ai chẳng thích ăn ngon, mặc đẹp, nhưng nếu miếng ngon đó lại đánh đổi bằng sự mệt nhọc, phiền hà của người khác thì không nên”. Hơn nữa, Bác luôn nghĩ đến người khác, có món gì ngon không bao giờ Bác ăn một mình. Bác sẻ cho người này, sẻ cho người kia rồi sau cùng mới đến phần mình và phần Bác thường là ít nhất.

Trong trang phục hàng ngày, Bác chỉ có bộ quần áo dạ màu đen mặc khi đi ra nước ngoài; chiếc mũ cát để đội khi đi ra ngoài trời; chiếc áo bông, áo len mặc trong mùa lạnh và một vài bộ quần áo gụ mặc làm việc mùa hè. Nói về sự giản dị trong cách ăn mặc, có lẽ ấn tượng nhất phải kể đến đôi dép cao su và bộ quần áo kaki. Đôi dép cao su được Bác dùng hơn 20 năm đến khi mòn gót phải lấy một miếng cao su khác vá vào, các quai hay bị tuột phải đóng đinh giữ. Còn bộ quần áo kaki Bác mặc đến khi bạc màu, sờn cổ áo. Những người giúp việc xin thay bộ quần áo mới thì Bác bảo: “Bác mặc như thế phù hợp với hoàn cảnh của dân, của nước, không cần phải thay”.

Về chỗ ở, khi Bác mới về nước là một hang đá thuộc Pác Pó, Cao Bằng. Sau này vì bí mật nên Bác phải ở nhà riêng nhưng rất đơn giản. Nhà làm nhỏ, bốn bề với tay được vì tiết kiệm nguyên vật liệu. Đến năm 1954, Chính phủ chuyển về thủ đô Hà Nội, nhiều người đề nghị Bác ở Phủ Toàn quyền Đông Dương tráng lệ. Nhưng Bác đã từ chối và chỉ chọn căn phòng nhỏ của người thợ điện đơn sơ bên ao cá để ở. Mãi đến ngày 17 tháng 5 năm 1958, Bác mới chuyển về ở căn nhà sàn chỉ vẻn vẹn có 23,14m2 cho đến lúc qua đời.

Nhận xét về nếp sống giản dị của Bác, một tờ báo nước Pháp đã viết: “Sự ăn ở giản dị đến cực độ, như một nhà ẩn sĩ, đó là một đức tính rõ rệt nhất của Chủ tịch Hồ Chí Minh. Một tuần lễ ông nhịn ăn một bữa, không phải là để hạ mình cho khổ sở, mà là để nêu một tấm gương dè xẻn gạo cho đồng bào đặng làm giảm bớt nạn đói trong nước. Hết thảy mọi người xung quanh đều bắt chước hành động đó của ông…”.

Chứng minh rằng Bác Hồ sống giản dị, thanh bạch – Mẫu 4

Bác Hồ – vị cha già kính yêu của dân tộc. Người là ánh sáng, là con đường của những thế hệ con cháu noi theo gương của Bác. Người là một tấm gương của việc tự rèn luyện bản thân để làm những việc quan trọng với những đức tính đáng quý. Tất cả những đức tính đó, Người tự học tập lấy mà không hề nhờ có ai nhắc nhở. Và trong những đức tính đáng quý của Bác thì có lẽ đức tính giản dị và thanh bạch là hai đức tính quan trọng và đáng quý nhất của Người.

Nhắc tới Bác – một vị lãnh tụ, người đứng đầu cả một đất nước nhưng chưa bao giờ Bác Hồ chi tiêu một cách hoang phí. Bởi lý do thật đơn giản, Người thương những người con, người cháu luôn vất vả lao động hay những người chiến sĩ phải chịu nằm gai nếm mật mong bảo vệ sự bình yên của Tổ quốc. Bởi thế mà hình ảnh của Người mỗi khi đi thăm đồng bào hay đi ra ngoài chỉ là hình ảnh một ông cụ có chòm râu bạc cùng đôi mắt sáng, trên người mặc bộ quần áo vải nâu sòng, chân đi đôi dép cao su mà thôi. Hình ảnh của Bác, con người của Bác sao thật giản dị và gần gũi tới nhường nào!

Vẫn còn nhớ những câu chuyện kể về Bác: vào tháng sáu năm 1954 sau chiến thắng Điện Biên Phủ vang danh cả thế giới thì những Bác cùng với đoàn đại biểu Việt Nam đi dự hội nghị tại quốc tế. Trên đường trở về, Việt Nam được phái đoàn của Trung Quốc mời ở lại nghỉ chân. Hôm đó, Bác đã nghỉ tại nhà nghỉ dành cho khách của Đảng cộng sản nhân dân trung hoa. Buổi sáng Bác đi họp, sau đó có cán bộ của bạn đi kiểm tra các phòng, thấy có một tấm vải bản nhỏ cũ bị rơi ở dưới đất anh ta đã nghĩ chắc đó là đồ bỏ đi và không ai còn dùng nữa nên đã đem nó vứt đi. Buổi chiều khi Bác đã quay trở lại thì không thấy chiếc thắt lưng của mình đâu. Hỏi ra Bác mới biết rằng mọi người tưởng Bác không dùng sợi dây cũ ấy nên đã vứt đi Bác không đồng ý và đã tiếp tục dùng. Thế mới biết, một chiếc thắt lưng làm bằng dây dù không đắt là bao thế nhưng nó lại rất đáng quý đối với Bác. Mọi người khuyên Bác nên mua chiếc thắt lưng mới nhưng Bác không đồng ý. Bác cảm thấy điều đó là không cần thiết bởi khi nhân dân ta còn đang kham khổ thì những vật chất bên ngoài những thứ gì cần thì Bác mới mua còn những vật gì mà vẫn còn dùng được thì Bác thường sử dụng chúng tới khi nào hỏng mới bỏ chúng đi. Thế mới biết đức tính giản dị của Bác đều là xuất phát từ lòng yêu thương nhân dân của Bác, những hành động tưởng rằng rất nhỏ nhưng nó lại mang những ý nghĩa vô cùng to lớn.

Không chỉ giản dị, cuộc đời của Bác còn là một cuộc đời thanh bạch, không chen đua với đời.

“Sáng ra bờ suối tối vào hang
Cháo bẹ rau măng vẫn sẵn sàng
Bàn đá chông chênh dịch sử Đảng
Cuộc đời cách mạng thật là sang.”

Vâng, chỉ là những bát “ cháo bẹ”, ”rau măng” nhưng qua những vần thơ của bác thì mọi thứ như được bừng sáng. Niềm tin yêu và những lạc quan của Bác luôn được thể hiện một cách hóm hỉnh và vui vẻ. không hề có những ý nghĩ gì, tất cả chỉ vì bác có một lối sống của những nhà cư sĩ đáng kính trọng, như đã nhìn thấy hết những đắng cay trên thế gian và vượt lên trên cả nó. Tất cả chỉ còn lại những lí tưởng của dân tộc của đất nước mà thôi.

Tóm lại, Bác Hồ chính là biểu tượng cho lối sống giản dị mà thanh cao. Những hành động của Bác, những suy nghĩ của Bác dù lúc nào cũng vẫn luôn là những lý tưởng mà chúng ta cần phải học tập.

Chứng minh rằng Bác Hồ sống giản dị, thanh bạch – Mẫu 5

“Non sông Việt Nam có trở nên tươi đẹp hay không, dân tộc Việt Nam có bước tới đài vinh quang để sánh vai với các cường quốc năm châu được hay không,chính là nhờ một phần vào công học tập của các cháu”. Nhắc đến câu nói ấy gợi chúng ta nhớ về Bác Hồ – vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc. Người cha già với lối sống giản dị và thanh bạch.

Bác Hồ vĩ đại của chúng ta sinh ngày 19 tháng 5 năm 1890 ở xã Nam Đàn tỉnh Nghệ An. Khi Người ra đi để lại bao thương tiếc và đau buồn cho cả dân tộc, những đứa con thân yêu của người. Tuy Bác đi xa nhưng những hình ảnh về Bác, những điều Bác dạy và cả con người Bác vẫn luôn là tấm gương sáng cho chúng ta noi theo.

Là chủ tịch nước, vị lãnh tụ của dân tộc, Bác ở một vị thế cao quý mà ai cũng phải cúi đầu kính trọng. Thay vì chọn cách sống như bao vị lãnh tụ thì Bác chọn cách sống riêng biệt, giản dị và thanh cao. Bác Hồ được các con gọi là vị “Cha già” thân thương bởi chính sự gần gũi giản dị của người.

Người giản dị, đơn sơ trong chính sinh hoạt của mình. Sau nhiều năm phiêu bạt ở nước ngoài, Bác chịu nhiều gian khổ, làm đủ thứ nghề như: nghề phụ bếp trên một chiếc tàu buôn, nghề cào tuyết, đốt lò rồi phụ bếp cho khách sạn… Trên hành trình ấy, có bao nhiều gian khổ mang Bác chưa trải qua, và cuối cùng Bác về nước, mang đến cho chúng ta một tia sáng hy vọng của tự do, của độc lập. Có lẽ sau nhiều năm sống trong gian lao nên đức tính của Bác cũng được trau dồi, đơn giản mà thanh tao. Bác về Việt Nam, nơi bác ở chỉ là một chiếc nhà sàn đơn sơ. Một chiếc giường mây, một bộ bàn ghế và một chiếc tủ với vài ba bộ quần áo sần. Đôi dép cao su của Bác đã theo Người đi không biết bao nhiêu chặng đường, nó trở thành biểu tượng cho sự đơn sơ giản dị của Người. Hàng ngày Bác chỉ ăn vài ba món đạm bạc như tương cà, rau, giá… Lối sống của Bác rất chi giản dị nhưng không kém đi sự tao nhã khi bác có thú vui nuôi cá và đánh cờ, làm thơ. Bác nổi tiếng với nhiều bài thơ như: Ngục trung nhật ký, Tức Cảnh Pác Bó… Đời sống tinh thần của người vô cùng phong phú và thanh cao, còn ngược lại đời sống vật chất của Người rất giản dị và đơn sơ. Đây cũng chính là đức tính quý báu mà ít vị lãnh tụ nào của một đất nước có.

Bác Hồ không những có lối sống giản dị mà còn vô cùng thanh bạch. Từ khi còn trẻ, Bác đã sẵn trong lòng một tình yêu tổ quốc, không chấp nhận sự xâm chiếm vô cớ và ác độc của bọn thực dân và đế quốc. Sâu thẳm trong Bác là một cái tâm thanh bạch, một cái tâm đứng về phe chính nghĩa. Điều đó đã thôi thúc Bác một khát vọng giải phóng cho dân tộc khỏi ách đô hộ. Khi còn ở Pháp, Bác từng là nhà báo và đứng lên đấu tranh cho những người Pháp bị áp bức bất công, đấu tranh đòi bình đẳng. Chứng tỏ con người Bác vốn thanh bạch, không chấp nhận những điều sai trái, những điều khiến con người phải khổ đau. Bác luôn vì nước, vì dân, cùng dân chịu khổ mà kháng chiến. Cái tình thương bao la của Bác đã nuôi dưỡng bao anh bộ đội Cụ Hồ ra đi vì tình yêu tổ quốc, Bác thương những người mẹ anh hùng địu con lên rẫy vặt ngô nuôi bộ đội.. Bác thương cả dân tộc của mình. Tình thương, tấm lòng thanh bạch và lối sống giản dị ấy đã khiến cho dân tộc ta kính yêu và tôn thờ vị lãnh tụ vĩ đại Hồ Chí Minh.

Người hùng của dân tộc, vị cha già của mọi miền tổ quốc. Bác Hồ- một con người vĩ đại với tầm vóc lớn lao nhưng lại sống trong sự giản đơn và thanh bạch đã khiến cả thế giới ngưỡng mộ.

Chứng minh rằng Bác Hồ sống giản dị, thanh bạch – Mẫu 6

Sinh thời nhà thơ Tố Hữu đã dùng những vần thơ của mình để nổi bật lối sống đầy giản dị của Chủ tịch Hồ Chí Minh như sau:

“Bác để tình thương cho chúng con
Một đời thanh bạch chẳng vàng son
Mong manh áo vải hồn muôn trượng
Hơn tượng đồng phơi những lối mòn”

Không phải ngẫu nhiên mà nhân dân ta từ già đến trẻ, dù bất cứ ai cũng đều gọi Người một tiếng thân thương – Bác Hồ. Hai tiếng gọi trìu mến đó đã phần nào để thể hiện sự gần gũi của đồng bào ta dành cho Bác. Đó chính là tình cảm kính trọng và tin yêu nhất dành cho Người – vị cha già dân tộc.

Nói về Bác có lẽ chúng ta sẽ phải dùng không biết bao nhiêu trang giấy bao nhiêu câu chữ để miêu tả hết về một con người, một nhân cách vĩ đại của cả dân tộc. Trong thời chiến lẫn khi đất nước hòa bình Người cũng chưa bao giờ bỏ đi thói quen tiết kiệm, lối sống giản dị khiêm nhường. Thậm chí nó còn trở thành một trong những điều đầu tiên mà Người dạy lại cho con cháu sau này.

Những năm tháng kháng chiến cần lao đầy gian khổ Bác một vị lãnh đạo tối cao của dân tộc nắm trong tay cả vận mệnh tổ quốc thế nhưng cuộc sống của Người vẫn rất bình dị. Hồi còn ở chiến khu Việt Bắc, Người sống trong hang Pác Bó, ăn cháo bẹ rau măng và tinh thần vẫn luôn “sẵn sàng”. Chắc hẳn sẽ chẳng ai quên những vần thơ Người đã viết trong bài “Tức cảnh Pác Bó”:

“Sớm ra bờ suối tối vào hang
Cháo bẹ rau măng vẫn sẵn sàng
Bàn đá chông chênh dịch sử Đảng
Cuộc đời cách mạng thật là sang”.

Trong những khó khăn tưởng chừng không thể vượt qua đó, Người vẫn thể hiện một tâm hồn lạc quan phơi phới. Bữa ăn của Người chỉ vài món rau dưa đơn giản, và Người tuyệt đối không bao giờ để lãng phí cả một hạt cơm nhỏ. Không chỉ trong bữa ăn hàng ngày mà trang phục của Người cũng vô cùng đơn sơ. Tủ quần áo chỉ vài chiếc áo sờn vai, chiếc dép lốp đã bao lần sửa đi vá lại,…

Con người của Bác giản dị không chỉ thể hiện ở cách sống mà còn cả thái độ sống. Bác không hề muốn cầu cạnh hay làm phiền ai. Ăn xong, bát đũa luôn được xếp ngay ngắn vào trong khay thức ăn, đồ ăn thừa xếp lại tươm tất. Điều đáng trân trọng ở vị lãnh tụ này đó chính là Bác luôn chia thức ăn thành nhiều phần nhỏ rồi gắp riêng không bao giờ có ý nghĩ “để người khác dùng thức ăn thừa của mình”. Chỉ một việc làm tưởng chừng nhỏ bé đó thôi nhưng nó thể hiện tấm lòng sự trân trọng công lao của người dân lao động sản xuất.

Trong thời chiến đã vậy đến khi hòa bình lặp lại Bác trở về thủ đô trong sự đón tiếp nồng hậu của đồng bào cả nước. Bác đã từ chối căn nhà sang trọng dành cho Chủ tịch nước mà thay vào đó Người chọn cho mình một căn nhà sàn cũ của anh thợ điện làm chỗ nghỉ ngơi. Ngôi nhà sàn ấy chỉ vỏn vẹn có 3 phòng, chiếc giường ngủ khiêm tốn nằm trong góc bàn. Tuy nhiên dưới bàn tay khéo léo sắp xếp của Người, ngôi nhà ấy lúc nào cũng thoáng gió mát mẻ và gọn gàng.

Nhà thơ Tố Hữu có dịp đến thăm nhà Bác đã có những vần thơ sau:

“Nhà bác đơn sơ một góc vườn
Gỗ thường mộc mạc chẳng mùi sơn
Giường mây chiếu cói đơn chăn gối
Tủ nhỏ vừa treo mấy áo sờn”

Phía trước ngôi nhà sàn chính là áo cá, là vườn cây trái do chính tay Bác vun trồng. Những cây bưởi, cây vú sữa là tình cảm mà đồng bào khắp nơi gửi tặng đến Người. Ở cương vị một chủ tịch nước, một người nắm quyền lực tối cao thế nhưng bước đến nơi đây ta mới cảm nhận hình như đó là không gian sống của một lão nông tri thức gắn bó chan hòa cùng với thiên nhiên vườn tược.

Tuy được nhận lương cao nhất thời bấy giờ thế nhưng có bao giờ Bác sử dụng những đồng lương ấy cho chính mình đâu. Bác dùng nó để giúp đỡ dân nghèo, gửi đi để chăm sóc chiến sĩ biên phòng, chiếc chổi lông gà mà Bác dùng cũng được Người ghi lại để trừ vào tiền lương hàng tháng.

Chính cuộc sống giản dị đó đã khiến Người tìm được niềm vui sự thanh bạch và an nhiên giữa cuộc đời. Người đã từng có những vần thơ để miêu tả niềm vui cuộc sống của mình: “Sống quen thanh đạm nhẹ người/Việc làm tháng rộng ngày dài ung dung”.

Ôi đến đây ta không còn thấy một vị lãnh tụ vĩ đại đứng trên vạn người nữa mà trở về đúng nghĩa một thi nhân ẩn dật, cuộc sống an nhàn mà đầy ý vị. Đó phải chăng chính là cách Người tìm được niềm vui trong những năm tháng đầy cam go quyết liệt của cả dân tộc?

Nói về Bác, nhân cách của Bác có lẽ sẽ chẳng còn từ nào diễn tả hết. Chỉ biết đó là một tấm gương sáng đời đời để biết bao con cháu soi vào. Tình yêu thương, đức tính giản dị của Người chính là những động lực để các con noi theo và hãnh diện.

“Ôi cuộc đời Bác cứ thương ta
Thương một đời chung thương cỏ hoa
Chỉ biết quên mình cho hết thảy
Như dòng sông đỏ nặng phù sa”

Chứng minh rằng Bác Hồ sống giản dị, thanh bạch – Mẫu 7

“Cho em tất cả
Người mang cho em cuộc đời mới
Tươi sáng đầy ước mơ.
Người cho em tất cả
Là Bác Hồ Chí Minh.”

Đó là những lời ca trong bài hát “Người cho em tất cả”. Bác Hồ – một vị lãnh tụ kính yêu của dân tộc Việt Nam. Cuộc đời Người chính là một tấm gương sáng ngời không chỉ bởi sự nghiệp giải phóng dân tộc mà còn bởi lối sống rất giản dị, thanh bạch.

Trên thế giới, chắc hẳn không một vị lãnh tụ nào có lối sống như Hồ Chủ tịch. Dù là trong những năm kháng chiến trường kỳ gian khổ hay khi cách mạng đã thành công – Người đã trở thành một vị chủ tịch nước thì vẫn luôn giữ được lối sống giản dị từ cách ăn mặc, cách làm việc và quan hệ với mọi người.

Với cương vị của một nhà lãnh đạo nhưng Bác Hồ không sống ở những dinh thự lộng lẫy mà “lấy chiếc nhà sàn nhỏ bé bằng gỗ bên cạnh chiếc áo làm “cung điện” của mình”. Chiếc nhà sàn “vỏn vẹn có vài phòng dùng làm nơi tiếp khách, nơi họp Bộ chính trị, nơi làm việc và ngủ”. Bữa ăn hằng ngày của Bác đều chỉ có vài ba món hết sức đơn giản. Toàn là món ăn dân tộc không chút cầu kỳ như cá kho, rau luộc, dưa ghém, cà muối, cháo hoa. Những năm hoạt động cách mạng, dù là ở đây, Bác cũng dành ra một mảnh vườn nhỏ để trồng rau, nuôi gà để cải thiện bữa ăn hằng ngày. Khi ăn, Bác thường mời các cô chú phục vụ lên ăn cùng. Trang phục hằng ngày của Bác cũng thật đơn giản. Nào là bộ áo bà ba nâu, chiếc áo trấn thủ, đôi dép lốp thô sơ. Đó đều là trang phục của nông dân Việt Nam.

Đặc biệt nhất vẫn là trong cách làm việc và trong quan hệ với mọi người. Chẳng ai có thể nghĩ được rằng, một vị lãnh tụ lại có thể gần gũi như thế. Những việc Bác có thể tự làm đều không cần phiền đến người khác. Xung quanh cũng có rất ít người giúp việc, đa số đều là những người thân cận. Nơi làm việc của Người lúc nào cũng được sắp xếp gọn gàng, ngăn nắp. Khi sáng tác nghệ thuật, Người luôn đặt ra cho mình những câu hỏi: “Viết cho ai? Viết khi nào? Viết để làm gì? Viết như thế nào?”. Từ đó mà mỗi tác phẩm của Bác đều đạt được những mục đích mà Người đề ra. Ví dụ như khi nói chuyện với nhân dân, Người nói bằng giọng điệu hết sức thân tình, ngôn ngữ dễ hiểu. Khi trả lời phỏng vấn của nhà báo nước ngoài, Bác trả lời bằng tiếng nước ngoài và vô cùng khúc triết, thể hiện học thức uyên bác. Đối với những người xung quanh, Bác luôn đối xử bình đẳng và tôn trọng. Bác luôn quan tâm và yêu quý nhân dân như người thân trong gia đình. Bác thường xuyên đi thăm nhà tập thể công nhân, viết thư cho một đồng chí hay nói chuyện với các cháu miền Nam hoặc đi thăm và tặng quà cho các cụ già mỗi khi Tết đến…
Qua phân tích trên, có thể thấy, Bác Hồ chính là một tấm gương sáng ngời cho lối sống giản dị mà thanh cao.

Chứng minh rằng Bác Hồ sống giản dị, thanh bạch – Mẫu 8

Bác Hồ được biết đến là một biểu tượng của phong cách sống giản dị mà thanh bạch. Từ những năm chiến tranh gian khổ đến khi trở thành vị chủ tịch của đất nước, Bác vẫn giữ được lối sống ấy.

Lối sống giản dị của Bác Hồ được thể hiện qua nhiều mặt. Đầu tiên là nơi ở của Bác chỉ là một chiếc nhà sàn nhỏ bằng gỗ bên cạnh cái ao. Chỉ vẻn vẹn có vài phòng để “tiếp khách, họp Bộ Chính trị, làm việc và ngủ nghỉ”, đồ đạc trong đó cũng “rất mộc mạc, đơn sơ”. Dinh thự của một vị chủ tịch thì ra cũng giản dị nhưng biết bao người dân Việt Nam.

Trang phục của vị Người cũng hết sức giản dị. Bác chỉ có bộ quần áo bà ba nâu, chiếc áo trấn thủ, đôi dép lốp thô sơ. Tuy được tặng nhiều quần áo mới nhưng Bác đem tặng lại những chiến sĩ, đồng bào thiếu thốn. Chuyện kể rằng ông Nguyễn Thế Văn quê ở Thái Bình là người thân cận duy nhất lo cho Bác từ giấc ngủ đến bữa ăn kể lại: “Mỗi bữa ăn của Bác chỉ có một niêu cơm nhỏ, một đĩa tai hoặc mũi lợn luộc, một chút mắm chua. Khi ăn, bao giờ Bác cũng gặp tai, mũi lợn ra một chiếc đĩa nhỏ rồi lấy chén đậy lại. Va li quần áo của Bác chỉ có 2 chiếc quần đùi, hai chiếc áo may ô và một bộ trang phục để tiếp khách thế nhưng Bác luôn dặn tôi phải hết sức cẩn thận cất giữ chiếc va li như báu vật, nếu đi đâu ra khỏi phòng phải cho vào tủ khóa lại…”. Rồi câu chuyện của bà Nguyễn Thị Liên, nguyên cán bộ Văn phòng Phủ Chủ tịch kể lại khi làm việc ở văn phòng chủ tịch, có đôi khi bà còn đảm nhận công việc khâu vá quần áo, chăn màn cho bác. Theo lời bà kể: “Áo Bác rách, có khi vá đi vá lại, Bác mới cho thay. Chiếc áo gối màu xanh hoà bình của Bác, được ông Cần (người phục vụ Bác) đưa bà vá đi vá lại. Cầm chiếc áo gối của Bác, bà rưng rưng nước mắt, bà nói với ông Cần thay áo gối khác cho Bác dùng nhưng Bác chưa đồng ý. Người vẫn dùng chiếc áo gối vá…”.

Đối với việc ăn uống cũng của Bác thật đạm bạc, món ăn toàn là: cá kho, rau luộc, dưa ghém, cà muối, cháo hoa… Vào những dịp lễ tết, có món gì ngon lạ, ngon Bác đều mời anh chị phục vụ ăn cùng. Những thức ăn còn lại Bác sắp xếp tươm tất, Bác không muốn để người khác ăn phần thừa của mình.

Ngay cả trong công việc hay trong quan hệ với mọi người, Bác cũng sống vô cùng giản dị. Xung quanh đều có rất ít người giúp việc. Những công việc có thể tự làm, Bác không để ai phải giúp đỡ. Đối với nhân dân, Bác luôn quan tâm và yêu quý như người thân trong gia đình. Có thể kể đến những việc đi thăm nhà tập thể công nhân, viết thư cho một đồng chí hay nói chuyện với các cháu miền Nam hoặc đi thăm và tặng quà cho các cụ già mỗi khi Tết đến…

Phong cách sống giản dị mà thanh cao của Bác khiến mỗi người dân Việt Nam không khỏi ngưỡng mộ và tự hào. Mỗi chúng ta hãy cố gắng học tấm và làm theo tấm gương của Chủ tịch Hồ Chí Minh.

Chứng minh rằng Bác Hồ sống giản dị, thanh bạch – Mẫu 9

Khi nhắc đến Hồ Chí Minh, mỗi người dân Việt Nam sẽ cảm thấy vô cùng tự hào. Người là vị lãnh tụ vĩ đại cũng là người cha già muôn vàn kính yêu của cả dân tộc Việt Nam. Bác chính là tấm gương sáng mà con người Việt Nam đời đời noi theo – một con người sống trọn đời giản dị và thanh bạch.

Trong suốt những năm tháng cuộc đời mình, Người luôn giữ một lối sống giản dị, thanh bạch. Bác sinh ra trong một gia đình nho giáo, tại quê hương Nghệ An hiếu học, yêu nước. Ngay từ khi còn trẻ, Bác đã nuôi chí lớn, khát khao giải phóng dân tộc. Đó là điều nổi bật trong nếp sống thanh bạch của Bác. Người thanh niên Nguyễn Tất Thành khi ấy mang theo hai bàn tay trắng, quyết tâm rời quê hương đi tìm đường cứu nước. Bác bôn ba khắp bốn biển để tìm một con đường đưa nước ta thoát khỏi lầm than.
Ngay cả khi đã trở về lãnh đạo nhân dân kháng chiến, Bác vẫn sống giản dị, thanh cao. Cháo bẹ, rau măng.. đạm bạc, Bác vẫn lạc quan trải qua một thời gian dài. Sau này, khi trở thành người đứng đầu một đất nước, Bác cũng không một lần yêu cầu cao hơn, cứ giản dị như thế. Lối sống giản dị của Bác thể hiện trong tất cả mọi việc, từ bữa cơm đến cách ăn mặc. Bác ăn cà pháo, tép đồng kho, rau muống luộc, khi ăn không để rơi vãi một hạt cơm. Bác tiết kiệm tiết kiệm sức dân, quý trọng công lao của nhân dân lao động. Về trang phục, đại lễ Bác mới lấy ra bộ ka ki, ngày thường chỉ mặc bộ bà ba, đi guốc gỗ hay dép cao-su. Nhà Bác ở không tiện nghi mà đơn sơ lắm. Cả căn nhà chỉ vẻn vẹn ba phòng sơ sài, gần gũi với thiên nhiên. Trên bàn làm việc không bày biện nhiều đồ, chỉ để thuận lợi đọc, viết. Bác luôn quý trọng, giữ gìn, vui vẻ sống và làm việc với hoàn cảnh đó.

Lối sống giản dị và hòa hợp với thiên nhiên, cả đời chỉ lo nghĩ làm sao cho dân được ấm no, hạnh phúc. Bác gần gũi, thương yêu nhân dân như yêu thương những người thân ruột thịt. Bác tặng kẹo cho trẻ thơ, tặng lụa cho cụ già “sữa để em thơ, lụa tặng già… Sống hy sinh cho nước, cho dân, thời gian rảnh cũng chỉ để hồn mình hòa hợp với thiên nhiên, cây cỏ. Việc gì có thể tự làm sẽ không sai khiến hay nhờ vả cấp dưới, thanh bạch đoan chính vô cùng.

Cách sống đó còn được thể hiện qua lời ăn, tiếng nói, qua tâm hồn và tình yêu thương. Bác luôn suy nghĩ cho người khác, lo cho chiến sĩ, cho dân công, lo cho cả chuyện hạnh phúc của một nữ đồng chí. Năm 1945, Bác tiên phong nhịn ăn để góp “hũ gạo cứu đói” cứu sống bao người. Bác dành tình thương và sự quan tâm đặc biệt cho thiếu niên, cho thế hệ trẻ Việt Nam. Bác khuyên mọi người phải biết đoàn kết, yêu thương, giúp đỡ lẫn nhau. Bác công bằng trong mọi việc, ngoài việc phê bình, Bác nhắc nhở chúng ta còn phải tự phê bình để bản thân ngày càng tốt đẹp.

Những câu chuyện về lối sống giản dị, thanh bạch của Bác không được ghi lại cụ thể trên bất kỳ trang sách nào nhưng luôn rõ ràng trong tiềm thức nhân dân ta. Bác không câu nệ về đề tài, những gì có trong cuộc đời Bác đều đưa vào thơ. Bác viết văn, làm thơ một cách giản dị, làm chủ nghệ thuật như đã làm chủ thời gian, sinh hoạt, tiện nghi, tình thế, lịch sử… Cuộc đời Bác là tấm gương sáng mà thế hệ người Việt đời đời kính trọng và noi theo.

Ngày hôm nay, Bác Hồ đã đi xa mãi mãi. Nhưng mỗi người dân Việt Nam vẫn sẽ nhớ đến Bác với niềm yêu mến, tự hào về một nhân cách vô cùng cao đẹp:

“Tháp Mười đẹp nhất bông sen
Việt Nam đẹp nhất có tên Bác Hồ”

Chứng minh rằng Bác Hồ sống giản dị, thanh bạch – Mẫu 10

Bác Hồ – hai tiếng gọi đầy thân thương mà sâu nặng. Người chính là vị cha già kính yêu của dân tộc Việt Nam. Với nhân dân, Bác chính là biểu tượng của một lối sống giản dị mà hết sức thanh cao.

Đầu tiên, lối sống giản dị của Bác trước hết đến từ sự kết tinh giữa văn hóa của nhân loại và truyền thống dân tộc. Cuộc đời của Người đã trải qua nhiều lắm những gian truân:

“Bác đã về đây, Tổ quốc ơi!
Nhớ thương, hòn đất ấm hơi Người
Ba mươi nǎm ấy, chân không nghỉ
Mà đến bây giờ mới tới nơi!

(Theo chân Bác, Tố Hữu)

Trong suốt ba mươi năm bôn ba tìm đường cứu nước, chàng thanh niên tràn đầy nhiệt huyết cách mạng ấy đã đi qua nhiều nước trên thế giới và tiếp xúc với nhiều nền văn hóa khác nhau. Đối với mỗi nền văn hóa Người lại có những vốn hiểu biết nhất định trên nhiều lĩnh vực. Đến đâu, Bác Hồ cũng không ngừng học hỏi. Điều đó thể hiện qua vốn ngoại ngữ của Hồ Chủ tịch. Người thành thạo nhiều thứ tiếng không chỉ nói mà còn viết: Pháp, Anh, Hoa, Nga… Hồ Chí Minh “đã tiếp thu” toàn bộ cái hay cái đẹp của các nền văn hóa nhưng tiếp thu có chọn lọc. Đồng thời, Người cũng đã “nhào nặn” để cái gốc văn hóa dân tộc đã thấm sâu vào tâm hồn mình, máu thịt mình. Bác đã trở thành “một nhân cách rất Việt Nam, một lối sống rất bình dị, rất Việt Nam, rất phương Đông, nhưng cũng đồng thời rất mới, rất hiện đại”.

Cách Bác đã sống một cuộc sống không giống với bất kì một vị chủ tịch hay tổng thống nào. Nơi ở của Bác – mà nhà văn gọi là “cung điện” của một vị Chủ tịch nước chỉ là một chiếc nhà sàn nhỏ bằng gỗ bên cạnh cái ao. Chỉ vẻn vẹn có vài phòng để “tiếp khách, họp Bộ Chính trị, làm việc và ngủ nghỉ”, đồ đạc trong đó cũng “rất mộc mạc, đơn sơ”. Từ nơi ở đến trang phục cũng “hết sức giản dị” – Bác chỉ có bộ quần áo bà ba nâu, chiếc áo trấn thủ, đôi dép lốp thô sơ. Cuối cùng là việc ăn uống của Bác cũng thật đam bạc, món ăn toàn là : cá kho, rau luộc, dưa ghém, cà muối, cháo hoa… những món ăn dân dã của vùng quê Việt Nam. Cách sống của Người khiến cho mỗi người dân Việt Nam không khỏi ngưỡng mộ và kính trọng. Đồng thời, chúng ta còn thêm yêu mến, thêm tự hào.

Không chỉ trong cuộc sống hằng ngày, ngay cả trong công việc hay trong quan hệ với mọi người, Bác cũng sống vô cùng giản dị. Xung quanh đều có rất ít người giúp việc. Những công việc có thể tự làm, Bác không để ai phải giúp đỡ. Đối với nhân dân, Bác luôn quan tâm và yêu quý như người thân trong gia đình. Có thể kể đến những việc đi thăm nhà tập thể công nhân, viết thư cho một đồng chí hay nói chuyện với các cháu miền Nam hoặc đi thăm và tặng quà cho các cụ già mỗi khi Tết đến…

Cách sống của Bác Hồ là một sự chủ động lựa chọn lối sống ấy như là một cách để “tu dưỡng tâm hồn”. Một cách sống thanh cao và có thể đem lại cho Người một tinh thần thoải mái, vui vẻ.

Chính lối sống giản dị mà thanh cao đã khiến nhiều người cảm thấy khâm phục. Bác chính là biểu tượng sáng ngời cho dân tộc Việt Nam. Mỗi người dân Việt Nam hãy học tập và làm theo tấm gương đạo đức sáng ngời của Bác Hồ.