Nghị luận về nói tục chửi thề của học sinh (10 bài) | Daohongdonvenus.com

Văn mẫu lớp 9: Nghị luận xã hội về hiện tượng nói tục chửi thề của học sinh gồm 2 dàn ý và 10 bài văn mẫu, giúp các em học sinh lớp 9 tham khảo, tích lũy vốn từ để có thêm nhiều ý tưởng mới viết văn nghị luận xã hội ngày càng hay hơn.

“Lời nói chẳng mất tiền mua – Lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau” đó là câu ca dao đã nói lên tầm quan trọng của lời ăn, tiếng nói. Tuy nhiên, hiện nay, hiện tượng học sinh nói tục chửi thề đang ngày càng phổ biến. Vậy mời các em cùng theo dõi nội dung chi tiết trong bài viết dưới đây của Download.vn:

Dàn ý nghị luận hiện tượng nói tục, chửi thề

Dàn ý chi tiết số 1

I. Mở bài

Giới thiệu vấn đề cần nghị luận: nói tục chửi thề.

II. Thân bài

1. Giải thích

Khái niệm nói tục chửi thề: nói ra những lời lẽ không hay, trái với thuần phong mỹ tục, thiếu văn minh, thiếu tôn trọng người đang giao tiếp.

2. Chứng minh

* Biểu hiện: không chỉ trong giao tiếp với người khác mà cả những nơi công cộng đông người, không chỉ trong lúc bực tức mà còn cả trong lúc vui vẻ, không chỉ với bạn bè mà còn nói tục với những người đáng đáng tuổi cha chú. Những lời lẽ khó nghe được nói ra thản nhiên, không chút suy nghĩ.

* Tác hại:

– Đối với người nói:

  • Khó có thể đạt được thành công trong giao tiếp.
  • Trở thành một thói quen xấu, khó bỏ, lâu dần ảnh hưởng đến tư cách của bản thân.
  • Những người kém hiểu biết, thiếu văn minh trong giao tiếp thường không được mọi người tôn trọng, bị mọi người xa lánh.

– Đối với người nghe:

  • Cảm thấy khó chịu, bực bội, không thoải mái khi giao tiếp, không muốn nói chuyện.
  • Có cái nhìn ác cảm với người đối diện.
  • Ảnh hưởng đến nhận thức của các em nhỏ còn chưa hiểu biết.

– Đối với toàn xã hội: Làm ảnh hưởng đến giá trị đạo đức của cả cộng đồng.

* Nguyên nhân:

– Khách quan: Do môi trường sống không lành mạnh, sớm phải tiếp xúc với lời ăn tiếng nói thô thiển, thiếu văn hóa. Những người nói tục chửi thề có thể là những người thiếu sự quan tâm của những người thân

– Chủ quan: Chưa nhận thức được tầm quan trọng của lời nói.

  • Bắt chước theo lời nói, hành động xấu của những người kém văn minh.
  • Bản thân không có ý thức tự điều chỉnh, nói nhiều thành thói quen xấu
  • Thể hiện bản thân mình trước mọi người.
  • Nói cho vui miệng, không quan tâm đến cảm xúc, suy nghĩ của người khác.

– Lật lại vấn đề: Nhưng vẫn còn trong đó những con người hiểu biết, nhận thức rõ ý nghĩa, tầm quan trọng của lời nói, ăn nói văn minh lịch sự.

– Giải pháp:

  • Tuyên truyền vận động mọi người dùng lời hay ý đẹp, tránh những lời nói khiếm nhã.
  • Nhắc nhở mọi người khi thấy mọi người nói tục chửi thề.
  • Với bản thân mỗi chúng ta luôn phải tự răn mình phải biết sử dụng lời nói có văn hóa trong giao tiếp.

III. Kết bài

– Khẳng định lại vấn đề: Xã hội hiện đại đòi hỏi con người văn minh trong ứng xử giao tiếp.

Dàn ý chi tiết số 2

I. Mở bài

Môi trường học đường của chúng ta hiện nay đang đứng trước nhiều thói hư tật xấu như: bạo lực học đường, gian lận trong thi cử, nói tục chửi thề, gian lận trong thi cử, bệnh thành tích trong giáo dục. Một trong những vấn đề thách thức hàng đầu hiện nay đó chính là hiện tượng học sinh “nói tục chửi thề”. Đây là một hiện tượng xấu có nhiều tác hại mà ta cần lên án và loại bỏ.

II. Thân bài

1. Giải thích

Trước hết ta cần hiểu “nói tục chửi thề” là gì ? Nói tục chửi thề là hiện tượng học sinh dùng những từ ngữ thiếu văn hóa, thiếu chuẩn mực để giao tiếp với nhau hằng ngày.

2. Biểu hiện

Biểu hiện của hiện tượng này, là việc học sinh dùng những từ ngữ thô tục để lăng mạ, xúc phạm nhân phẩm người khác hoặc đôi khi chỉ nói quen miệng nhưng gây nên sự phản cảm lớn đối với người nghe.

3. Tác hại

– “Nói tục chửi thề” làm đạo đức và nhân cách của người học sinh bị suy đồi. Biến con người mình thành kẻ thiếu học thức, bị đánh giá là vô văn hóa, bị mọi người xa lánh, ghê tởm như căn bệnh. Việc nói tục chửi thề làm cho kỹ năng giao tiếp của học sinh trở nên yếu kém vì những phát ngôn lệch chuẩn. Từ đó khiến cho các cuộc giao tiếp trở nên thiếu lịch sự, đôi khi trở thành “thảm họa”.

– Không chỉ vậy, việc nói tục, chửi thề còn ảnh hưởng rất lớn đến người khác. Nhất là trong các trường hợp nói tục chửi thề với mục đích lăng mạ, sỉ nhục người đối diện. Hành động đó làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến danh dự, lòng tự trọng của người bị lăng mạ. Nếu việc này lặp đi lặp lại xảy ra nhiều lần, có thể gây ra tâm lý bức bối, ức chế, không kiểm soát được bản thân, có những hành động có thể gây hậu quả nghiêm trọng. Thực sự đã có nhiều vụ bạo lực học đường đau lòng xảy ra cũng chỉ vì một lời nói tục, một cái nhìn đểu.

– Nguy hiểm hơn nữa là việc, nếu không ngăn chặn thói xấu này, dần dà sẽ tạo nên một hệ lụy khôn lường. Một người nói tục, cả bàn nói tục, cả lớp nói tục, cả trường nói tục lan ra cả ngoài xã hội. Khi đó xã hội văn minh sẽ biến mất mà thay vào đó là một xã hội thiếu văn hóa trầm trọng.

4. Nguyên nhân

– Nhiều học sinh xuất thân trong gia đình có bố mẹ, anh chị làm nghề tự do. Do có mối quan hệ xã hội phức tạp nên đôi khi mang những lời nói tục tĩu về nhà. Từ đây, việc học cái tốt thì rất khó, nhưng học điều xấu thì lại rất dễ bởi “nghe quen tai, nói quen miệng” . Chắc chắn lời nói của người lớn sẽ ảnh hưởng rất lớn đến ngôn ngữ của giới trẻ.

– Cũng một phần do học sinh tiếp xúc với nhiều phần tử xấu trong xã hội hoặc học sinh cá biệt. Cũng có thể là do nói quen miệng, khi trở thành thói quen rất khó bỏ.

– Phía nhà trường chưa có những sự tác động tích cực đến việc giáo dục học sinh.

5. Bình luận

– Từ tác hại và những nguyên nhân trên, ta thấy cần phải có những biện pháp để khắc phục tình trạng nói tục chửi thề này. Trước hết là trong gia đình, cha mẹ phải cẩn trọng với từng lời nói của mình. Phải giáo dục trẻ, để trẻ không giao du với các thành phần xấu. Trong trường lớp thì cần phải tổ chức thêm nhiều hoạt động Đoàn, Đội lành mạnh để các em vui chơi, giao lưu học hỏi những điều tốt đẹp. Bản thân mỗi người cần rèn luyện nhân cách phẩm giá của mình để tránh xa những thói hư tật xấu.

– Từ đó mỗi người cần rút ra cho mình bài học để không dính vào những tác hại ở trên. Như rèn luyện nhân cách, bản lĩnh; tham gia vào các sinh hoạt văn hóa lành mạnh; trau dồi ngôn ngữ chuẩn mực; học tập lối sống lành mạnh, văn mình; ăn nói lịch sự, đối xử hòa nhã với bạn bè, đặc biệt là có ý thức giữ gìn sự trong sáng của Tiếng Việt…

III. Kết bài

Tóm lại, nói tục chửi thề là một hiện tượng xấu, có nhiều tác hại ảnh hưởng lớn đến môi trường học đường và đời sống xã hội. Mỗi cá nhân và tập thể cần lên án, đấu tranh và loại bỏ thói xấu ấy ra khỏi môi trường sống của chúng ta. Vì một môi trường học đường văn minh, tất cả hãy nói không với “Nói tục chửi thề”.

Nghị luận hiện tượng nói tục chửi thề – Mẫu 1

Càng tiến bộ, con người càng nên tử tế trong đối xử và lịch sự hơn trong lời nói. Thế nhưng, ngày nay, thay vì tử tế và lịch sự hơn, con người ngày càng thô lỗ trong ứng xử và lời nói, nhất là đối tượng học sinh. Hiện tượng nói tục, chửi thề của học sinh ngày nay khiến xã hội vô cùng lo lắng và bức xúc.

Nói tục, chửi thề là hiện tượng học sinh dùng những từ ngữ tục tĩu, thiếu văn hóa, thiếu chuẩn mực để giao tiếp với nhau hằng ngày (nói tục) hoặc dùng những từ ngữ bất kính để xúc phạm, lăng mạ nhân cách, đánh dự của người khác (chửi thề). Học sinh nói tục, chửi thể thường dùng những ngôn ngữ nhạy cảm, thiếu tế nhị, thiếu chuẩn mực, thậm chí là vô văn hóa trong lời nói thường ngày của mình.

Hiện tượng nói tục, chửi thề ngày càng trở nên phổ biến khi đời sống và công nghệ ngày càng phát triển. Nó có ở ở mọi lứa tuổi, mọi thành phần trong đó có giới trẻ. Học sinh sử dụng lời lẽ thiếu văn hóa để nói chuyện với nhau, nói với thầy cô tại trường học. Việc sử dụng những ngôn ngữ thiếu lịch sự, tục tĩu, phản cảm đang có xu hướng lan rộng và trở thành ngôn ngữ “cửa miệng”. Gia đình, nhà trường và xã hội dù đã rất nỗ lực nhưng vẫn chưa có cách khắc phục hữu hiệu đối với vấn đề này.

Nguyên nhân dẫn đến hiện tượng học sinh nói tục, chửi thề trước hết xuất phát từ ý thức cá nhân của mỗi học sinh chưa tốt, chưa ý thức được tác hại và bản chất của việc lệch lạc ngôn ngữ. Dù đã được giáo dục từ nhà trường, thế nhưng nhiều học sinh chưa có quan niệm chín chắn về thói nói tục, chửi thề. Họ xem đây là cách hơn thua, thể hiện bản thân, chứng tỏ… một cách ngược đời, vô cùng xấu xí.

Do ảnh hưởng từ môi trường sống thiếu lành mạnh là một yếu tố gây nên hiện tượng nói tục, chửi thề tràn lan trong học sinh ngày nay. Bạn bè nói tục, chửi thề; người lớn nói lời thiếu chuẩn mực khiến, ngôn ngữ và hành vi thiếu gương mẫu khiến các bạn trẻ học theo. Mặt khác, văn hóa mạng với vô số hình ảnh, ngôn ngữ hỗn tạp, bừa bộn, thiếu chuẩn mực, vô văn hóa tràn lan khắp mọi nơi gây ảnh hưởng sâu sắc đến văn hóa giao tiếp của học sinh. Sự yếu kém trong kiểm soát các mạng xã hội, game online, phim ảnh,… có sử dụng yếu tố nói tục, chửi thề.

Do gia đình và nhà trường chưa có biện pháp giáo dục và quan tâm thích đáng. Nhà trường chỉ giáo dục về lý thuyết, chưa thực sự nghiêm khắc trong công tác giáo dục đạo đức chuẩn mực cho mỗi học sinh. Gia đình buông lỏng, phó thác việc giáo dục con em cho nhà trường khiến học sinh lơ là trong nhiệm vụ rèn luyện đạo đức theo những mẫu mực tốt đẹp.

Hiện tượng nói tục, chửi thề gây ra những hậu quả to lớn đối với bản thân học sinh và đối với xã hội. Nói tục, chửi thề ảnh hưởng tiêu cực đến nhân cách, phẩm chất con người. Người có thói quen tùy tiện trong ngôn ngữ giao tiếp trở nên xấu xí hơn trong mắt của người khác, khiến người khác khinh thường, xa lánh.

Nhiều người giao tiếp bằng ngôn ngữ thô lỗ, tục tĩu là tự đánh mất đi vẻ đẹp văn minh của xã hội, làm giảm giá trị của một con người, khiến họ không nhận được sự tôn trọng và đánh giá cao từ những người xung quanh.

Nói tục, chửi thề làm tăng sự mâu thuẫn và tranh chấp giữa người và người trong xã hội có thể dẫn tới nhiều hậu quả nghiêm trọng như đánh nhau thậm chí tới tính mạng.

Càng nói tục, chửi thể càng suy thoái đạo đức, càng thất bại trong cuộc sống. Người có nhân cách cao quý sẽ không bao giờ cẩu thả trong lời nói và hành vi ứng xử. Và ngược lại, người có lời nói thô tục, hành vi đáng khinh không thể là người đạo đức.

Nói tục chửi thề làm nảy sinh thói kiêu căng, ngạo mạn, tự cao, tự đại, coi người khác thấp kém hơn mình, sống thiếu tôn trọng. Họ sẵn sàng sỉ nhục, chà đạp nhân cách, nhân phẩm, danh dự người khác bằng những lời lẽ khó nghe. Những người như thế sớm muộn gì cũng nhận lấy hậu quả tương xứng.

Để khắc phục vấn nạn nói tục, chửi thề trong học sinh ngày nay, trước hết, mỗi học sinh cần tích cực chăm chỉ học tập ra sức rèn luyện nhan cách và đạo đức, nâng cao ý thức cá nhân, học tập và làm theo những tấm gương trong giao tiếp và lối sống mẫu mực ở xung quanh mình. Tích cực học hỏi, chọn lọc và tiếp thu những lời hay, ý đẹp.

Nhà trường, gia đình và xã hội cần có sự quan tâm và điều chỉnh hợp lí trong cách giáo dục và chăm sóc trẻ. Nhà trường nhanh chóng nâng cao chương trình và chất lượng giáo dục đạo đức, ngôn phong cho học sinh. Gia đình xây dựng văn hóa giao tiếp chuẩn mực và nghiêm khắc trong giáo dục lời nói và thái độ giao tiếp cho con em mình. Xã hội quyết liệt lên án, phê phán những hành vi thiếu chuẩn mực trong giao tiếp hàng ngày.

Các cơ quan chức nên có sự kiểm soát chặt chẽ hơn các văn hóa phẩm trước khi phát hành. Cần xử phạt nặng các hành vi phát tán văn hóa phẩm đồi trụy, thiếu chuẩn mực, nhạy cảm. Kiểm soát chặt chẽ các chương trình phát sóng trực tiếp, ngôn phong của các nghệ sĩ, người nói tiếng.

Nói tục, chửi thề có thể coi là hành vi phi đạo đức, phản văn minh và đi ngược lại với xu hướng phát triển văn hoá chung của nhân loại. Nói tục, chửi thề là dấu hiệu của suy thoái nhân cách con người và là một trong những con đường dẫn đến góc tối tệ nạn xã hội.

Chúng ta cần tuyên chiến với hiện tượng nói tục chửi thề không phải là ngăn cấm mà là loại bỏ nó ngay lập tức khỏi hành vi giao tiếp ngôn ngữ của chúng ta. Nếu hôm nay, bạn kiên trì lau rửa tấm gương đạo đức, ngày mai bạn sẽ nhìn thấy hình ảnh của mình thật đẹp. Nếu hôm nay, bạn sống lười biếng, buông thả và dễ dãi, ngày mai bạn sẽ nhận lấy sự thất vọng, nỗi khổ đau và những thất bại.

Yếu tố quan trọng hơn cả có thể giúp bạn sống và làm việc thành công không phải là kiến thức mà chính là thái độ sống tích cực và một nền tảng đạo đức tốt đẹp.

“Chim khôn kêu tiếng rảnh rang; người khôn nói tiếng dịu dàng dễ nghe”. Lời ăn tiếng nói phản ánh sâu sắc văn hóa, đạo đức và lối sống của mỗi con người. Nói tục, chửi thề làm tổn thương tâm hồn, gây nên mâu thuẫn. Bởi thế, mỗi học sinh nên phấn đấu rèn luyện lời nói sao cho chuẩn mực, phù hợp trong và ngoài nhà trường. Đó không chỉ là việc nên làm mà là nhiệm vụ cần phải làm ngay từ hôm nay.

Nghị luận hiện tượng nói tục chửi thề – Mẫu 2

Từ xa xưa, ông cha ta vẫn luôn răn dạy chúng ta về lời ăn, tiếng nói hằng ngày bằng những câu ca dao, tục ngữ đầy ý nghĩa:

“Lời nói chẳng mất tiền mua
Lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau.”

Thế nhưng hiện nay, có một hiện tượng đáng quan ngại đang diễn ra đang từng ngày làm mất đi nét đẹp, sự trong sáng của văn hóa ngôn ngữ, văn hóa ứng xử: đó là hiện tượng nói tục chửi thề một cách bừa bãi.

Nói tục chửi thề, hiểu một cách đơn giản, là dùng những lời lẽ thô tục, vô duyên, thiếu văn minh, tế nhị trong giao tiếp hằng ngày nhằm thể hiện sự bức xúc, cảm xúc ức chế của bản thân hoặc sỉ nhục, xúc phạm người khác. Không thể phủ nhận rằng, nói tục chửi thề là một trong những cách giải tỏa sự ức chế vô cùng hiệu quả, có tác dụng tức thì, bằng chứng là bất kì một nền văn hóa, một dân tộc, một ngôn ngữ nào cũng có những từ tục. Ở một mức độ hợp lí, nói tục không xấu mà có thể giúp ta giảm bớt sự tức giận, căng thẳng. Thế nhưng, hiện nay, nói tục chửi thề dường như đang bị lạm dụng khi đi đến bất cứ đâu, kể cả những nơi đòi hỏi sự văn minh, thanh lịch, ta cũng có thể nghe thấy những tiếng chửi thề với mức độ vi phạm nghiêm trọng những chuẩn mực văn hóa, thuần phong mỹ tục của dân tộc, và như vậy, hiện tượng nói tục chửi thề quả là lợi bất cập hại.

Đối với người phát ngôn, nói nhiều những lời lẽ không hay lâu dần sẽ trở thành những câu cửa miệng, thói quen xấu nói tục trong mọi trường hợp, thậm chí nó có thể ảnh hưởng đến nhân cách của người nói. Lợi ích giải tỏa cảm xúc chỉ là nhất thời, nhưng những hậu quả mà nó để lại lại rất lớn. Thói quen nói tục chửi thề khiến cho kĩ năng giao tiếp ứng xử giảm sút bởi ta đã quen sử dụng ngôn ngữ lệch chuẩn. Trong những cuộc gặp cần thái độ văn minh cao như gặp gỡ đối tác, khi nói chuyện với người lớn tuổi hơn mình,… những lời nói tục bạn nói ra sẽ gây ra ấn tượng không mấy tốt đẹp trong lần đầu gặp gỡ,bởi không ai đánh giá cao một người nói tục, chửi bậy bừa bãi, thiếu suy nghĩ: “Lời nói là tấm gương của tâm hồn: anh nói như thế nào, anh là như vậy” (Publilius Syrus). Như vậy, nói tục chửi thề chính là con đường bạn tự hạ thấp giá trị của bản thân mình. Và cũng những lời nói tục, chửi thề ấy, thậm chí đôi khi chỉ là một ánh mắt mà người ta cho là “nhìn đểu” đã gây ra những vụ bạo lực gây hậu quả vô cùng đáng tiếc! Một xã hội mà quá nhiều người thường xuyên nói tục chửi thề trong những trường hợp không đáng có sẽ trở nên bê bối đến nhường nào khi những giá trị văn hóa, đạo đức bị vi phạm nghiêm trọng?

Không chỉ đối với người phát ngôn, người nghe những lời nói tục cũng bị ảnh hưởng theo hướng tiêu cực. Những lời lẽ khó nghe có thể gây ra cho người xung quanh cảm giác khó chịu, bực bội, cũng có thể bị lây nhiễm, nhất là đối với trẻ em khi tâm hồn chúng chi như một tờ giấy trắng, rất dễ bị bôi bẩn nếu lớn lên trong một môi trường có nhiều người nói tục chửi thề, các em dễ bị nhiễm thói quen xấu và hình thành một tư tưởng rằng nói tục chửi thề không có gì sai cả! Trong trường hợp những lời nói tục, chửi thề được dùng với mục đích lăng mạ, sỉ nhục, bôi nhọ danh dự người khác, nó có sức sát thương vô cùng lớn, gây ra những tổn thương, những vết thương khó lành trong tâm hồn người bị xúc phạm: “Kiếm làm tổn hại thân thể, ngôn từ làm tổn thương tâm hồn” (Menander).

Hiện tượng nói tục chửi thề xuất phát từ nhiều nguyên nhân khác nhau. Về mặt khách quan, đó là do môi trường sống thiếu lành mạnh làm ảnh hưởng đến suy nghĩ của con người, sự thiếu quan tâm, sự quản lí lỏng lẻo của gia đình, nhà trường và xã hội, sự xâm nhập của văn hóa ngoại lai, ngôn ngữ mạng của thời đại công nghệ làm mai một sự trong sáng của ngôn ngữ dân tộc. Về mặt chủ quan, đó là do nhận thức còn yếu kém, ý thức chưa tốt, tư tưởng đua đòi của một số bộ phận, đặc biệt trong giới trẻ, thích thể hiện mình, cho rằng nói tục là “ngầu”, là “người lớn”,… Để giải quyết tình trạng này, mỗi chúng ta cần tự ý thức được lời ăn, tiếng nói của mình, rèn luyện, tu dưỡng đạo đức, trau dồi vốn ngôn ngữ, tôn trọng người đối diện,… Đó là cách chúng ta chung tay xây dựng một xã hội lành mạnh, thân thiện.

Có những câu thơ rất hay và ý nghĩa rằng:

“Một lời bất cẩn có thể nhóm lên xung đột.
Một lời tàn nhẫn có thể phá hỏng một cuộc đời.
Một lời đúng lúc có thể xua đi căng thẳng.
Nhưng một lời yêu thương có thể chữa lành và chúc phúc.”

Đừng quên rằng, một lời ta nói ra có thể gây ra hạnh phúc hoặc tổn thương. Vì vậy, hãy luôn cẩn thận với những lời mình nói ra để bản thân không bao giờ phải hối hận, bạn nhé!

Nghị luận hiện tượng nói tục chửi thề – Mẫu 3

Môi trường học đường của chúng ta hiện nay đang đứng trước nhiều thói hư tật xấu như: bạo lực học đường, nói tục chửi thề, gian lận trong thi cử, bệnh thành tích trong giáo dục. Một trong những vấn đề thách thức hàng đầu hiện nay đó chính là hiện tượng học sinh “nói tục chửi thề”. Đây là một hiện tượng xấu có nhiều tác hại mà ta cần lên án và loại bỏ.

Trước hết ta cần hiểu “nói tục chửi thề” là gì? Nói tục chửi thề là hiện tượng học sinh dùng những từ ngữ thiếu văn hóa, thiếu chuẩn mực để giao tiếp với nhau hằng ngày. Biểu hiện của hiện tượng này, là việc học sinh dùng những từ ngữ thô tục để lăng mạ, xúc phạm nhân phẩm người khác hoặc đôi khi chỉ nói quen miệng nhưng gây nên sự phản cảm lớn đối với người nghe.

Theo cách giải thích ở trên, ta thấy hiện tượng nói tục chửi thề là hiện tượng có nhiều tác hại, ảnh hưởng nghiêm trọng đến nhân cách, đạo đức của thế hệ học sinh nói riêng và xã hội hiện nay nói chung. “Nói tục chửi thề” làm đạo đức và nhân cách của người học sinh bị suy đồi. Biến con người mình thành kẻ thiếu học thức, bị đánh giá là vô văn hóa, bị mọi người xa lánh, ghê tởm như căn bệnh. Việc nói tục chửi thề làm cho kỹ năng giao tiếp của học sinh trở nên yếu kém vì những phát ngôn lệch chuẩn. Từ đó khiến cho các cuộc giao tiếp trở nên thiếu lịch sự, đôi khi trở thành “thảm họa”. Không chỉ vậy, việc nói tục, chửi thề còn ảnh hưởng rất lớn đến người khác. Nhất là trong các trường hợp nói tục chửi thề với mục đích lăng mạ, sỉ nhục người đối diện. Hành động đó làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến danh dự, lòng tự trọng của người bị lăng mạ. Nếu việc này lặp đi lặp lại xảy ra nhiều lần, có thể gây ra tâm lý bức bối, không kiểm soát được bản thân, có những hành động có thể gây hậu quả nghiêm trọng. Thực sự đã có nhiều vụ bạo lực học đường đau lòng xảy ra cũng chỉ vì một lời nói tục, một cái nhìn đểu. Nguy hiểm hơn nữa là nếu không ngăn chặn thói xấu này, dần sẽ tạo nên một hệ lụy khôn lường. Từ một người nói tục, cả bàn nói tục, cả lớp nói tục, cả trường nói tục rồi lan ra cả ngoài xã hội. Khi đó xã hội văn minh sẽ biến mất mà thay vào đó là một xã hội thiếu văn hóa trầm trọng.

Từ việc phân tích tác hại đã nêu ở trên, ta cần tìm ra nguyên nhân. Có rất nhiều nguyên nhân dẫn đến “nói tục chửi thề” nhưng chủ yếu là những nguyên nhân sau. Nhiều học sinh xuất thân trong gia đình có bố mẹ, anh chị làm nghề tự do. Do có mối quan hệ xã hội phức tạp nên đôi khi mang những lời nói tục tĩu về nhà. Từ đây, việc học cái tốt thì rất khó, nhưng học điều xấu thì lại rất dễ bởi “nghe quen tai, nói quen miệng”. Chắc chắn lời nói của người lớn sẽ ảnh hưởng rất lớn đến ngôn ngữ của giới trẻ. Cũng một phần do học sinh tiếp xúc với nhiều phần tử xấu trong xã hội hoặc học sinh cá biệt. Cũng có thể là do nói quen miệng, khi trở thành thói quen rất khó bỏ. Phía nhà trường chưa có những sự tác động tích cực đến việc giáo dục học sinh.

Từ tác hại và những nguyên nhân trên, ta thấy cần phải có những biện pháp để khắc phục tình trạng nói tục chửi thề này. Trước hết là trong gia đình, cha mẹ phải cẩn trọng với từng lời nói của mình. Phải giáo dục trẻ, để trẻ không giao du với các thành phần xấu. Trong trường lớp thì cần phải tổ chức thêm nhiều hoạt động Đoàn, Đội lành mạnh để các em vui chơi, giao lưu học hỏi những điều tốt đẹp. Bản thân mỗi người cần rèn luyện nhân cách phẩm giá của mình để tránh xa những thói hư tật xấu.

Tóm lại, nói tục chửi thề là một hiện tượng xấu, có nhiều tác hại ảnh hưởng lớn đến môi trường học đường và đời sống xã hội. Mỗi cá nhân và tập thể cần lên án, đấu tranh và loại bỏ thói xấu ấy ra khỏi môi trường sống của chúng ta. Vì một môi trường học đường văn minh, tất cả hãy nói không với “Nói tục chửi thề”.

Nghị luận hiện tượng nói tục chửi thề – Mẫu 4

Ông bà ta đã có câu “Uốn lưỡi bảy lần trước khi nói”, ý muốn nói đến tầm quan trọng của những ngôn từ, lời nói trong mối quan hệ giữa người với người. Thế nhưng, bên cạnh những lời hay ý đẹp thì vấn nạn chửi tục, nói bậy vẫn thường xuyên xuất hiện trong các cuộc đối thoại đời thường. Đặc biệt, hiện tượng này liên tục xảy ra ở giới trẻ, gây nên những hệ quả khôn lường.

Nói tục chửi bậy là một biểu hiện xấu trong phong cách giao tiếp của mỗi người. Thay vì họ tích cực nói những lời hay lẽ phải, dịu dàng ôn hòa trong văn hóa ứng xử, thì họ lại sử dụng những từ ngữ thô lỗ, thiếu lịch sự và có phần phản cảm. Những lời nói đó có thể dẫn đến tổn thương tinh thần, nhân phẩm của mỗi cá nhân và gây nên những tranh cãi, ẩu đả ngoài tầm kiểm soát.

Hiện tượng này xảy ra ở rất nhiều tầng lớp, lứa tuổi nhưng tập trung nhiều ở lứa tuổi thanh thiếu niên. Khi họ đang trong độ tuổi trưởng thành, chưa rèn rũa, suy nghĩ cẩn trọng về văn hóa ứng xử, giao tiếp dẫn đến việc tiếp thu những ngôn ngữ “xấu”. Nhiều người xem việc nói tục là những câu nói rất bình thường, còn thể hiện độ chịu chơi, cá tính. Thế nhưng, nếu những lời nói đó trở thành cửa cửa miệng, ăn sâu vào tiềm thức của mỗi người và là một thói quen thì sẽ thật khó chịu, phản cảm, hình thành nên một văn hóa giao tiếp vô cùng xấu.

Hay ngay cả những người trưởng thành, họ cũng hay dùng những câu chửi bậy một cách vô tư thoải mái. Vô tình, những điều đó trở thành tấm gương, hình ảnh cho con trẻ học tập. Đã có rất nhiều vụ ẩu đả, xô xát vì việc đùa giỡn, chửi nhau vì một câu nói tục mà dẫn đến giết người. Hay khi cả một nhóm người tụ tập, vui đùa ở nơi công cộng, hình ảnh những con người chững chạc nhưng lại thốt ra những câu cục cằn, thô lỗ thì thật là đáng lo ngại. Do du nhập từ các nền văn hóa, phim ảnh và sự biến chất của ngôn ngữ, các bạn trẻ gọi là “ngôn ngữ thời @”. Những cô cậu bé trẻ măng, nhưng khi nói thì luôn kèm theo “vãi chưởng”, “định mệnh”… đến cả những bậc phụ huynh, ông bà cũng không thể hiểu nổi ý nghĩa của lời nói ấy.

Nói tục chửi bậy khi đã là thói quen, xu hướng sẽ rất khó bỏ, thế nhưng không phải là không thể. Bằng cách gìn giữ ngôn ngữ đẹp, nhận thức được tầm quan trọng của lời nói để bài trừ những ngôn ngữ xấu. Trường học cần xây dựng những nội quy chuẩn mực, phép tắc trong giao tiếp người mỗi người với nhau. Người đời có câu “Dạy con từ thuở còn thơ”, những đứa trẻ như tờ giấy trắng thì người lớn cần có ý thức bảo ban, dạy dỗ những lời ăn tiếng nói hàng ngày.

Xã hội ngày càng văn minh, con người cần tích cực loại bỏ những thói hư ăn nói bậy bạ trong môi trường sống để giúp xã hội ngày càng văn minh, tốt đẹp.

Nghị luận hiện tượng nói tục chửi thề – Mẫu 5

Thế hệ trẻ hôm nay có những ưu điểm vượt trội so với các thế hệ trước như khả năng tiếp thu khoa học kĩ thuật rất nhanh, năng động, sáng tạo trong nếp nghĩ, nếp làm việc. Tuy nhiên, bên cạnh đó, không ít người lại mắc phải những thói hư tật xấu, trong đó có nói tục, chửi thề. Đây là hiện tượng đáng phê phán bởi nó là biểu hiện của nhận thức lệch lạc và cách sống thiếu văn hóa.

Dân gian đã nói: “Người thanh tiếng nói cũng thanh” hoặc “Chim khôn kêu tiếng rảnh rang/Người khôn ăn nói dịu dàng dễ nghe” với ý khẳng định thông qua lời ăn tiếng nói của một cá nhân nào đó, ta có thể đánh giá được phần nào tính cách, phẩm giá của cá nhân đó. Trong cuộc sống hằng ngày, ngôn ngữ là một phương tiện giao tiếp hết sức quan trọng, không gì thay thế được. Ngoài ngôn ngữ chung của toàn xã hội, còn có ngôn ngữ riêng của từng người. Khi giao tiếp, chúng ta phải sử dụng đồng thời hai loại ngôn ngữ đó để đạt được mục đích giao tiếp.

Ông cha ta dạy con cháu phải “Học ăn, học nói, học gói, học mở” chính là học cách sử dụng ngôn ngữ sao cho đúng, cho hay. Tiếng Việt là thứ tiếng giàu và đẹp, có thể biểu hiện mọi khái niệm về sự vật hoặc mọi cung bậc tình cảm của con người. Nhiệm vụ của các thế hệ sau là phải học tập, gìn giữ và phát huy tinh hoa của tiếng mẹ đẻ. Ấy vậy nhưng có một thực tế đáng lo ngại là nhiều người không nhận thức được điều đó mà ngược lại còn vô tình hay cố ý phá hoại thứ của cải tinh thần vô giá ấy.

Hiện tượng nói tục, chửi thề xuất hiện rất nhiều ở những nơi công cộng, kể cả ở trường học là nơi kỉ luật khá nghiêm túc, chặt chẽ. Để ý một chút, ta sẽ thấy hễ cứ dăm ba bạn trai tụ tập với nhau là y như hiện tượng nói tục, chửi thề xuất hiện. Có bạn hầu như cứ mở miệng ra là văng tục trước rồi mới nói sau. Mãi thành quen, cứ tự nhiên, bất chấp những người xung quanh muốn nghĩ sao thì nghĩ. Tệ hại hơn, có nhiều bạn lại cho rằng dám nói tục chửi thề mới là “dân chơi sành điệu”.

Trong những năm gần đây, ở Hà Nội và một số địa phương khác, trong học sinh, sinh viên còn nảy sinh hiện tượng “tự chế” ra những từ mới mà họ cho là hay, là độc đáo. Ví dụ như khi khen một cái gì đó, họ nói: “Cái áo này hơi bị đẹp!”; “Món này hơi bị ngon!”, “Cậu hơi bị yết kiêu đấy!”. Rồi thì “tinh vi”, “bố tướng”, “lăn tăn”, “chập cheng”, “ẩm IC”, “xong phắt”, “nói cho nhanh”, “bùng”, “phắn”, “biến”, “lặn”, “bà vãi”, “ông khốt”, “thằng chíp hôi” cùng bao nhiêu từ bậy bạ khác không hề có trong từ điển, trong cung cách nói năng đường hoàng, lễ độ xưa nay. Nghe những từ ngữ, những câu nói chối tai của họ, nhiều người nhăn mặt, khó chịu và cho rằng đó là biểu hiện của lối sống thiếu văn hóa, văn minh, làm ô nhiễm môi trường xã hội.

Nói tục, chửi thề là một thói xấu đáng chê trách, phê phán. Lứa tuổi học sinh chúng ta không nên bắt chước thói xấu đó. Hãy luôn nhớ lời khuyên của ông cha: “Lời nói chẳng mất tiền mua/Lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau”. Để có thể nói đúng, nói hay, chúng ta cần phải có ý chí và nghị lực rèn luyện trong quá trình lâu dài thì mới đạt kết quả tốt.

Nghị luận hiện tượng nói tục chửi thề – Mẫu 6

“Lời nói chẳng mất tiền mua – Lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau” – câu ca dao trên đã nói lên tầm quan trọng của lời nói trong giao tiếp hàng ngày. Vậy mà ngày nay, hiện tượng học sinh nói tục, chửi thề đang diễn ra rất phổ biến gây ảnh hưởng tới giá trị nhận thức của cộng đồng.

Nói tục, chửi thề là hiện tượng học sinh dùng những từ ngữ không hay, trái với thuần phong mỹ tục, thiếu văn minh, văn hóa khi giao tiếp với bạn bè, người lớn tuổi thậm chí cả những lúc tức giận vô thức thốt lên lời chửi thề. Bất cứ lúc nào, bất kỳ cuộc nói chuyện với ai họ đều nói tục, với họ nói tục cũng giống như những lời nói bình thường trong giao tiếp.

Đôi khi là bạn học sinh này bắt chước bạn khác nói tục, chửi thề rồi dần dần trở thành một thói quen xấu khiến người giao tiếp với họ bực mình, khó chịu, không muốn giao tiếp. Và các bạn học sinh không nhận ra rằng khi họ nói tục, chửi bậy sẽ tạo ra phản cảm với người đối diện, trở thành người thiếu văn minh, kém hiểu biết trong mắt người khác. Người nói tục, chửi thể nghiễm nhiên không được mọi người yêu thích thậm chí là xa lánh.

Nguyên nhân chủ quan của hiện tượng này là học sinh chưa nhận thức được tầm quan trọng của lời ăn tiếng nói lịch sự. Họ nói cho vui miệng, nói như một cách để thể hiện bản thân mình khác, mình chất. Họ cũng chưa hiểu được nói tục chửi bậy là hành vi xấu, là biểu hiện của những người kém văn minh. Tuy nhiên, chúng ta cũng phải xét đến nguyên nhân khách quan là do từ nhỏ, những học sinh đó đã tiếp xúc trong môi trường sống không lành mạnh, toàn những người nói tục thô thiển khiến họ lây nhiễm tật xấu nói tục và chưa nhận thức được tầm quan trọng của vấn đề.

Vì vậy, để ngăn chặn hiện tượng học sinh nói tục, chửi thề, thì bố mẹ và nhà trường có trách nhiệm rất quan trọng. Ngay từ khi còn nhỏ trẻ dễ học những thói xấu đó từ bên ngoài cho nên bố mẹ cần có trách nhiệm không được để trẻ học những thói hư, tật xấu đó. Nhà trường cũng nên tuyên truyền cho các học sinh biết tầm quan trọng của lời nói, dùng lời hay ý đẹp trong giao tiếp và ngăn cấm triệt để hiện tượng học sinh ăn nói thiếu văn minh.

Như vậy, để trở thành một con người văn minh, tài giỏi thì trước hết bản thân mỗi người phải ý thức được tầm quan trọng của lời nói và không nói tục, chửi thề trong mọi trường hợp.

Nghị luận hiện tượng nói tục chửi thề – Mẫu 7

“Lời tử tế ngắn gọn dễ nói nhưng âm vang của nó thực sự vô tận”. Quả vậy, lời nói là một trong những yếu tố quyết định đến nhân cách của một con người. Nhưng hiện nay, ở đối tượng học sinh lại xuất hiện một hiện tượng đáng báo động trong văn hóa ứng xử học đường – nói tục chửi thề.

Đầu tiên hiện tượng nói tục chửi thề được hiểu vô cùng đơn giản là nói ra những lời lẽ không hay, trái với thuần phong mỹ tục, thiếu văn minh, thiếu tôn trọng người đang giao tiếp. Đôi khi lời nói tục, chửi thề còn xuất hiện ở những nơi công cộng đông người. Nhiều học sinh không chỉ trong lúc bực tức mà còn cả trong lúc vui vẻ, không chỉ với bạn bè mà còn nói tục với những người đáng đáng tuổi cha chú. Những lời lẽ khó nghe được nói ra thản nhiên, không chút suy nghĩ. Hiện tượng này có thể xảy ra ở mọi lứa tuổi, giới tính nhưng đặc biệt nhiều nhất ở học sinh. Đó là khi nhiều học sinh dùng những từ ngữ thô tục để lăng mạ, xúc phạm nhân phẩm người khác (bạn bè, thầy cô) hoặc đôi khi chỉ nói quen miệng nhưng gây nên sự phản cảm lớn đối với người nghe.

Nói tục chửi thề đã để lại nhiều tác hại, ảnh hưởng nghiêm trọng đến nhân cách, đạo đức của thế hệ học sinh nói riêng và xã hội hiện nay nói chung. Việc nói tục chửi thề ảnh hưởng nghiêm trọng đến đạo đức và nhân cách của người học sinh bị suy đồi. Những người như vậy bị xem là kẻ thiếu học thức, bị đánh giá là vô văn hóa. Nó cũng khiến cho kỹ năng giao tiếp của học sinh trở nên yếu kém vì những phát ngôn lệch chuẩn. Bên cạnh đó việc nói tục, chửi thề còn ảnh hưởng rất lớn đến người khác. Nhất là trong các trường hợp nói tục chửi thề với mục đích lăng mạ, sỉ nhục người đối diện. Hành động đó làm ảnh hưởng nghiêm trọng đến danh dự, lòng tự trọng của người bị lăng mạ. Nếu việc này lặp đi lặp lại xảy ra nhiều lần, có thể gây ra tâm lý bức bối, ức chế, không kiểm soát được bản thân, có những hành động có thể gây hậu quả nghiêm trọng. Đó có thể là những hành vi bạo lực học đường, tiêu biểu là đánh nhau. Đặc biệt nguy hiểm khi không ngăn chặn thói xấu này, bởi khi đã trở thành “một thói quen khó bỏ” thì nó sẽ để lại nhiều hệ lụy về sau.

Vậy nguyên nhân nào đã dẫn đến hiện tượng trên? Đầu tiên có lẽ phải kể đến sự ảnh hưởng đến từ gia đình, đặc biệt là bố mẹ – những tấm gương gần gũi nhất để con mình học tập và làm theo. Thứ hai chính là sự ảnh hưởng từ bạn bè – những người gần gũi thứ hai, có thể ban đầu nhiều người còn cảm thấy phản cảm, nhưng nếu xung quanh mình có quá nhiều bạn bè nói tục chửi thề, lâu dần sẽ dẫn đến “nghe quen tai, nói quen miệng” mà học theo lúc nào không hay. Cuối cùng cũng do nhà trường chưa có những biện pháp giáo dục tích cực để rèn luyện cho các em học sinh.

Chính vì những nguyên nhân đó mà cần có những biện pháp cụ thể đến từ gia đình, bạn bè thầy cô và nhà trường. Trước hết là trong gia đình, cha mẹ phải cẩn trọng với từng lời nói của mình. Cần giáo dục đứa trẻ ngay từ nhỏ để không giao du với các thành phần xấu. Trong trường lớp thì cần phải tổ chức thêm nhiều hoạt động lành mạnh để học sinh giao lưu học hỏi những điều tốt đẹp, tránh xa những điều xấu xa. Nhưng quan trọng nhất vẫn là ý thức của mỗi cá nhân về việc cần nói những lời hay ý đẹp để trở thành một người văn minh, lịch sự.

Một đất nước văn minh xuất phát từ sự văn minh của từng công dân. Học sinh – những chủ nhân tương lai của đất nước cần ý thức rèn luyện bản thân để góp phần xây dựng một đất nước phát triển và giàu đẹp.

Nghị luận hiện tượng nói tục chửi thề – Mẫu 8

Ông bà ta xưa đã dạy:

“Lời nói không mất tiền mua
Lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau”

Nhưng con người hiện nay, đặc biệt là giới trẻ lại bất cẩn khi phát ngôn, nói tục chửi thề một cách thiếu suy nghĩ, thiếu văn hóa. Hiện tượng này thật đáng để mỗi chúng ta cần suy nghĩ.

Nói tục chửi thề là nói ra những lời lẽ trái với thuần phong mỹ tục, thiếu văn minh, thiếu tôn trọng người đang giao tiếp với mình. Thật đáng buồn khi chúng ta thấy những lời nói này được phát ngôn bừa bãi, trong mọi hoàn cảnh. Khi bực tức chửi thề đã đành, thậm chí khi vui vẻ cũng lại chửi thề. Những lời nói ấy không những được “văng” ra đối với bạn bè cùng trang lứa mà nói còn được sử dụng ngay khi họ giao tiếp với những người lớn tuổi hơn; không chỉ trong giao tiếp với người khác mà còn ở cả những nơi công cộng. Và những lời lẽ khó nghe ấy được nói ra một cách thản nhiên, không chút suy nghĩ. Đây không chỉ là một hành động xấu, thiếu văn minh, lịch sự trong giao tiếp mà còn xúc phạm đến người khác, cho thấy sự kém hiểu hiểu biết của một bộ phận không nhỏ trong giới trẻ hiện nay.

Điều đáng lo ngại là những người thường xuyên phát ngôn một cách khiếm nhã lại coi đó là một thói quen mà không hề ý thức được hậu quả khôn lường của nó. Lời nói là kết quả sau những suy nghĩ của chúng ta, nó góp phần không nhỏ trong việc xây dựng hình ảnh của bản thân trong mắt người khác. Vì thế, những lời nói thiếu văn hóa trong giao tiếp sẽ thể hiện ngay người nói là một người kém hiểu biết, thiếu văn minh, dễ để lại ấn tượng xấu với người đối diện, khiến bản thân không được tôn trọng, thậm chí là dần bị xa lánh. Hơn nữa, chửi thề có thể trở thành một thói quen xấu, khó bỏ, lâu dần ảnh hưởng lớn đến đạo đức của bản thân. Chúng ta thậm chí quen miệng mà nói bậy chứ không ý thức hết được những phát ngôn của mình. Tai hại hơn là những lời nói không hay cũng được đưa lên mạng xã hội. Điều đó không chỉ ảnh hưởng đến hình ảnh bản thân mà còn là nơi bắt đầu của những mâu thuẫn, những xung đột có hậu quả mà ta không lường trước được. Còn đối với người nghe, cách xử sự kém lịch sự có thể khiến họ cảm thấy không thoải mái, bực bội, thậm chí không muốn tiếp chuyện. Đặc biệt, những lời chửi thề có sự ảnh hưởng rất tiêu cực đến nhận thức của những em nhỏ còn chưa hiểu hết ý nghĩa của chúng. Đối với xã hội, những lời nói không hay được nhân rộng ra có thể làm suy giảm đi nét đẹp văn hóa của cả cộng đồng, làm méo mó đi những quy chuẩn giá trị đạo đức, làm cho ngôn ngữ tiếng việt mất đi sự giàu đẹp và trong sáng vốn có của nó.

Vậy hiện tượng nói tục chửi thề có nguyên nhân từ đâu? Về phía khách quan, có thể thấy những tác động tiêu cực của môi trường sống không lành mạnh, của những lời ăn tiếng nói thô thiển xung quanh đến đạo đức, nhận thức và cách ứng xử của mỗi con người. Người ta nói: “Trẻ em như tờ giấy trắng”. Nếu không phải do sớm phải tiếp xúc với sự thiếu văn hóa của những người xung quanh, hay thiếu đi sự quan tâm, giáo dục của những người thân trong gia đình thì đâu có những lời nói khiếm nhã, những câu nói tục chửi thề khi con người lớn lên. Nhưng đó chỉ là một phần rất nhỏ. Những phát ngôn bừa bãi xuất phát từ những nhận thức chưa thật đúng đắn, đầy đủ và trọn vẹn về tầm quan trọng, sức ảnh hưởng của lời nói đến cuộc sống của con người. Khi bản thân đã không làm chủ được ta rất dễ bắt chước theo lời nói, hành động xấu của những người kém văn minh mà không thể tự điều chỉnh hành vi của mình. Nhiều người lại cho việc ăn nói thô lỗ là “oai”, muốn thể hiện bản thân trước mọi người. Hay một số người cũng chỉ nói cho vui miệng mà không hề quan tâm đến suy nghĩ và cảm nhận của người khác.

Tuy nhiên, bên cạnh một bộ phận hay nói tục chửi thề, thật may khi vẫn còn đó những con người hiểu biết, nhận thức rõ ý nghĩa của tiếng nói biết nói những lời lẽ lịch sự, khiến người nghe hài lòng. Đây quả là những điểm sáng cần nhân rộng để có một xã hội văn minh hơn.

Để khắc phục thực trạng nói tục chửi thề đang phổ biến hiện nay, mỗi người chúng ta cần ý thức được tầm quan trọng của lời nói. Từ đó mà có những hành động cụ thể như tuyên truyền vận động mọi người biết dùng lời hay ý đẹp, tránh xa những lời nói kém văn minh; kiên quyết nhắc nhở khi thấy người khác nói tục chửi thề. Còn bản thân phải trau dồi văn hóa, những kỹ năng giao tiếp văn minh lịch sự, phải biết tự dặn mình “uốn lưỡi bảy lần trước khi nói”.

Xã hội đang ngày càng thay đổi theo chiều hướng hiện đại hơn đòi hỏi con người cũng cần trau dồi, phát triển bản thân để trở nên văn minh hơn. Một trong những điều cần thay đổi cấp thiết là những lời nói thô tục, trau dồi lời hay ý đẹp để góp phần tạo nên phong cách đẹp cho con người thời đại mới.

Nghị luận hiện tượng nói tục chửi thề – Mẫu 9

Học sinh là thế hệ tương lai của đất nước, là nguồn nhân lực dồi dào, chứa đựng tiềm năng phát triển rất lớn. Vì vậy, học sinh cần được bồi dưỡng trong một môi trường tốt đẹp, được hưởng một nền giáo dục lý tưởng. Nhưng bên cạnh những điều hay lẽ phải được truyền tải từ thầy cô, cha mẹ thì đôi khi học sinh vẫn bị ảnh hưởng xấu bởi những điều không tốt, nó tạo thành một hiện tượng: nói tục chửi thề.

Một trong những điều cấm kỵ trong ngôn ngữ giao tiếp đó là nói tục chửi thề. Tuy nhiên, hiện nay con người lại quá lạm dụng, phát ngôn tự do để tạo điều kiện cho những lời lẽ vô văn hoá, thiếu văn minh ngày càng lan rộng và trở thành hiện tượng trong xã hội. Đặc biệt là các em học sinh đang ngồi trên ghế nhà trường, các em được coi là trong sáng như tờ giấy trắng, cần được tô vẽ những điều tốt đẹp nhưng lại bị tiêm nhiễm nhiều thói hư tật xấu như nói tục chửi thề. Ông bà ta thường nói rằng: “Lời nói gói vàng”, song hiện nay đối với các em học sinh, nói tục chửi thề trở thành một “xu hướng” đang được phổ biến và lan rộng.

Hiện tượng nói tục chửi thề phổ biến ở mọi lứa tuổi nhưng nhiều nhất là ở các em học sinh có độ tuổi từ 12 – 17 tuổi. Sự tự do và lối suy nghĩ thiếu chín chắn đã khiến cho một số học sinh phát ngôn những lời lẽ thiếu văn minh thậm chí là xúc phạm người khác. Những lời nói tục chửi thề thường xuất hiện trong trường hợp có mâu thuẫn, tranh cãi hoặc trong chính cuộc sống thường ngày, nó trở thành “câu cửa miệng” hoặc thói quen phát ngôn. Những lời nói ấy đã dẫn hình thành nên thói quen xấu của những học sinh, lâu dần hình thành nên nhân cách, ảnh hưởng nghiêm trọng đến quá trình hình thành nhận thức và tư duy. Hơn hết, nói tục chửi bậy khiến cho chúng ta khó khăn hơn trong quá trình giao tiếp đúng nghĩa. Những lời nói ấy có thể gây nên những ác cảm, khiến người khác đánh giá chúng ta là một con người vô văn hoá và thiếu giáo dục. Đối với người nghe, lời nói thô tục gây ra sự khó chịu, phẫn nộ, bực bội khi giao tiếp. Họ sẽ không muốn nói chuyện với những người có thói quen nói tục chửi thề bởi nó ảnh hưởng đến nhận thức, hành động về sau. Thậm chí, làm đảo lộn những giá trị đạo đức, chuẩn mực của xã hội đề ra.

Và lẽ dĩ nhiên không tự nhiên mà con người có thể phát ngôn những lời lẽ thiếu văn hoá như vậy. Có thể là do môi trường sống không lành mạnh, trong sạch khiến con người ta dễ lây nhiễm những thói hư tật xấu. Nhất là học sinh – lứa tuổi dễ bị ảnh hưởng bởi những lời lẽ thiếu văn minh của cha mẹ chúng và những người xung quanh. Những người đó thường là những người thiếu sự quan tâm, dạy dỗ của gia đình và thầy cô. Quan trọng nhất vẫn là do chưa có sự nhận thức để những lời nói thô tục du nhập, tiếp nhận chúng và sử dụng chúng như ngôn ngữ thông thường.

Chính vì vậy mà vai trò của giáo dục vô cùng quan trọng. Nhà trường và các bậc phụ huynh cần kết hợp để dạy dỗ học sinh, phổ biến những nội quy, đưa ra những hình thức xử lý chính đáng cho những người vi phạm. Người lớn cần cho các em học sinh biết và hiểu rõ tầm quan trọng của ngôn ngữ giao tiếp tối thiểu để trở thành một con người văn minh trong xã hội. Tuy nhiên, không phải học sinh, người nào cũng nói tục chửi thề, họ có một lối ngôn ngữ rất thông tuệ và văn minh đáng để học hỏi và tôn trọng.

Trong xã hội có vô vàn các hiện tượng tốt xấu khác nhau. Hiện tượng tốt thì chúng ta cần lan rộng và phát huy, những hiện tượng xấu như nói tục chửi thề cần được khắc phục triệt để để con người ngày một văn minh hơn.

Nghị luận hiện tượng nói tục chửi thề – Mẫu 10

Nói tục chửi thề đang là một trong những vấn đề gây nhức nhối trong xã hội hiện đại.

Không biết từ bao giờ, một nền “ văn hóa” có tên là “ văn hóa” nói tục chửi thề ngày càng trở nên phổ biến trong xã hội. Nói tục chửi thề là dùng những từ ngữ thiếu văn minh, lịch sự, thậm chí có phần thô tục, tục tĩu để nói một đối tượng nào đó trong cuộc sống. Nói tục chửi thề ban đầu có lẽ chỉ là một cách để thể hiện cảm xúc của cá nhân người nói. Thường là trong trạng thái bực dọc, con người có xu hướng nói tục chửi thề như một cách để giải tỏa.

Không thể phủ nhận, nói tục chửi thề là một trong những cách giải tỏa bực bội có tác dụng và ngay tức thì. Tuy nhiên, hiện nay con người ngày càng nói tục chửi thề một cách thiếu văn hóa hơn. Người ta nói tục chửi thề ở đâu? Tất cả mọi nơi trên thế giới. Nơi nào có những người ý thức văn hóa cộng đồng không cao, ở đó có những câu nói tục chửi thề đầy thô thiển. Thứ nhất là bởi, có lẽ không một ngôn ngữ nào trên thế giới, không có những từ tục. Ta bắt gặp những lời nói vô văn hóa ấy trên đường, trong siêu thị, trong trường học, và thậm chí là ngay trong ngôi nhà của mình? Những lời nói tục chửi thề đó hướng đến ai? Tất cả mọi đối tượng. Những người xa lạ? Có. Những người quen đã lâu? Có. Người thân? Có. Những người bề dưới? Có. Những người bề trên? Câu trả lời vẫn là có. Con người hiện nay có xu hướng lạm dụng tác dụng giải tỏa sự bực tức của nói tục chửi thề và ngày càng sử dụng nó như một thứ “ngôn ngữ chính thống”, một thứ “ngôn ngữ chuẩn” của xã hội. Nói tục chửi thề đã trở thành một thói quen khó bỏ, ăn sâu vào ý thức cư xử của con người. Và ngày nay, thời đại của công nghệ 4.0, nói tục chửi thề ngày càng lan rộng, thông qua các trang mạng xã hội. Không ít lần ta bắt gặp những dòng trạng thái toàn những lời thô tục trên Facebook, Twitter, Instagram,… Nói tục chửi thề ở khắp mọi nơi, trong thế giới thực, trong thế giới ảo, tạo nên một bộ mặt không mấy tốt đẹp cho xã hội.

Trước hết, nói tục chửi thề cũng như con dao hai lưỡi, nó có thể giúp cho người phát ngôn tức thời giải tỏa những bức xúc cá nhân nhưng sẽ tạo nên một ấn tượng không mấy tốt đẹp trong mắt người đối diện. Nói nhiều sẽ thành quen, nói tục chửi thề trở thành những câu cửa miệng đầy thô tục trong những cuộc hội thoại. Ngay cả khi không có yêu cầu được giải tỏa cảm xúc, con người cũng nói tục chửi thề, như thêm thắt một “ món gia vị” vào câu chuyện của mình. Điều đó không chóng thì chầy sẽ trở thành một việc làm gây hại đến chính bản thân người nói. Khi nói tục chửi thề trở thành những lời cửa miệng của anh, một lẽ tất yếu là ấn tượng của anh trong mắt người đối diện sẽ bị giảm sút rất nhiều. Có thể anh rất giỏi, anh rất tài nhưng lời nói đó của anh thể hiện anh là một kẻ thiếu văn hóa. Có ai còn tiếp tục muốn có một cuộc trò chuyện khác với một người ngay trong lần gặp đầu tiên đã có những lời nói thiếu mĩ miều? Có ai muốn kí một hợp đồng làm ăn với một tên giám đốc có những câu nói vô tình điểm thêm những ngôn từ thiếu văn minh, văn hóa? Giữ thói quen nói tục chửi thề lâu ngày sẽ trở thành một phản xạ ngôn ngữ không điều kiện. Ngay cả khi anh không có suy nghĩ về những lời nói thô tục ấy trong đầu, anh vẫn bất chợt thốt lên theo con đường mòn của não bộ. Quả đúng là “ cái miệng hại cái thân”.

Không chỉ thế, nói tục chửi thề còn gây tổn thương đến cho người nghe, đặc biệt là đối tượng hướng đến của nó. Con người không chỉ sử dụng ngôn ngữ nói tục chửi thề để giải tỏa những bực bội của bản thân mà trong nhiều trường hợp còn để lăng mạ, lăng nhục người khác. Người miền Trung có câu “ Lời nói, đọi máu”, một lời nói có mức độ sát thương rất lớn, nó có thể giết chết một con người nhưng cũng có thể cứu sống một tâm hồn. Nói tục chửi thề nằm trong vế thứ nhất. Chúng ta sẽ thấy như thế nào và phản ứng ra sao khi có người dùng những lời nói thiếu văn hóa và có phần tục tĩu để lăng mạ bản thân? Người hiền lành cam chịu thì sẽ lặng yên không nói, thay vào đó họ sẽ phải chịu đựng một bức bối nhất định. Người dễ nóng giận thì có thể sẽ ngay lập tức phản kháng lại, đôi khi sử dụng chính những lời tương tự để lăng mạ lại kẻ đối diện,… Một cuộc cãi vã sẽ nổ ra! Những hậu quả sau đó thật là những điều không ai muốn nghĩ tới.

Cuối cùng nhưng không phải là tất cả, nói tục chửi thề làm ảnh hưởng đến vốn ngôn ngữ và văn hóa dân tộc. Việt Nam nói riêng và các quốc gia trên thế giới nói chung đều có một vốn ngôn từ trong sáng và đẹp đẽ. Trong một bài viết ca ngợi sự giàu đẹp của Tiếng Việt, Đặng Thai Mai đã từng chỉ ra rằng “tiếng Việt qua các thời kì diễn biến của nó tăng lên mỗi ngày một nhiều”. Và trong một Nghiên cứu của đại học Oxford chỉ ra rằng: Chỉ 3000 từ tiếng Anh là đủ để giao tiếp suốt đời”. Vậy mà chúng ta vẫn phải mất công “sáng tạo” ra những lời nói chẳng mấy hay ho để sử dụng hàng ngày hay sao?