Trích Dẫn Những Câu Văn Hay Trong “ Thương Ly Trích Dẫn Ngôn Tình

Đây là lần thứ hai, thứ ba gì đó tôi đọc tác phẩm Thương ly của Tuyết Linh Chi sau 5 năm kể từ khi nó được xuất bản thành sách tại Việt Nam. Tôi còn nhớ như in cái cảm giác trái tim đau như bị kim chích mỗi lần đọc đến đoạn ngược (nói chung là gần như cả truyện vì cả truyện đều ngược). Giờ đây vẫn là cái cảm giác ấy, chỉ là nhẹ bớt đi chút, và có lẽ do tôi đọc mấy lần rồi nên không còn chăm chú từng chi tiết nữa. Tôi gần như có thể cảm nhận được tâm tình của mình lúc mới đọc, đau lòng đến mức không thể đọc lại. Nhưng trên hết, một tôi của hiện tại, trưởng thành hơn, ngụp lặn trong ngôn tình và đam mỹ lâu hơn, có chút tư tưởng khác biệt so với hồi chân ướt chân ráo mua những quyển ngôn tình đầu tiên. Do đó tôi không quá thích câu chuyện này, không ghét, cũng chẳng thích nổi. Nếu tóm tắt được diễn biến cảm xúc của tôi trong suốt câu chuyện, đó sẽ là thương cảm Mỹ Ly, chán ghét Tĩnh Hiên và chê trách thời cổ đại phong kiến bất công.

Có thể nói cuộc đời của Mỹ Ly tràn ngập bi kịch. Nó được chia ra thành hai nửa, nửa đầu cuộc đời của nàng bị che lấp bởi bong bóng màu hồng ảo tưởng, cho đến khi Tĩnh Hiên tự tay đập nát tất cả và để lại một Mỹ Ly thương tích chất chồng sau đó.

Đang xem: Thương ly trích dẫn

Mỹ Ly vốn mồ côi, không ai bao bọc bảo vệ, không ai dạy bảo những điều nàng cần biết. Vì thế Mỹ Ly luôn bướng bỉnh nghịch ngợm, thích gây chuyện. Tính khí nàng khiến người khác khó chịu, nhưng nàng hoàn toàn chưa từng hại ai, không hề tâm cơ mưu mô xảo quyệt gì hết. Điều sai lầm lớn nhất nàng làm khi còn là một thiếu nữ ngây thơ hồn nhiên chính là thầm yêu Khánh vương gia Tĩnh Hiên. Nàng không biết cái gì là yểu điệu thục nữ, nàng thích thì nàng bày tỏ mà thôi. Nàng cho rằng mình cứ đối xử với y thật tốt, móc hết tim gan ra trước mặt y, y cũng đối tốt với nàng. Cho đến khi nàng chẳng may cưỡi ngựa giẫm chết một bà lão, Tĩnh Hiên xin Hoàng thượng phạt nặng nàng để tránh bị ép hôn, nàng mới biết mình nực cười thế nào. Mọi cố gắng của nàng biến thành phiền hà, tình yêu của nàng bị khinh rẻ. Suốt hai năm trời ở lãnh cung, Mỹ Ly như lột xác. Một thiếu nữ vốn nên sống trong nhung lụa, vốn thoải mái cười nói tươi tắn, trở thành một người có đôi mắt u ám, nụ cười nhạt nhạt không chân thật và trái tim lạnh giá để che giấu tất cả các vết thương. Nàng như bị ép trưởng thành sớm, rõ ràng gương mặt trẻ trung như vậy, lại làm người khác nhìn thấy vô vàn tang thương.

Thời gian ở lãnh cung đau đớn in sâu trong tâm trí Mỹ Ly. Khi đó nàng cầu mong có người đến thăm mình thế nào, có quan tâm ấm áp cỡ nào, đổi lại chỉ là cô độc bất lực. Nàng ăn không đủ no, mặc không đủ ấm. Nô tài khinh thường nàng. Một cách cách bàn tay không nước dính mùa xuân phải tự tay dọn dẹp giặt giũ. Một người ồn ào biến đến lặng im, chỉ ghi lại từng hy vọng của mình vào đá và chôn xuống đất, cho đến khi sự thật một lần lại một lần đánh tan ảo tưởng, khiến nàng không thể không nhìn thẳng vào tình yêu vô vọng của mình. Nàng nhận ra bản thân đã từng tùy hứng biết bao, đã từng gây chán ghét thế nào. Nàng không đê tiện. Nàng yêu hết mình được, lại có thể buông tay được. Không may, có kẻ tàn nhẫn không cho phép nàng buông tay.

Từ đầu đến cuối Mỹ Ly thường than thở thế sự vô thường, vận mệnh khó trái. Cái “vận mệnh” ở đây của nàng bao gồm rất nhiều ngoại tố nàng không có khả năng khống chế, thí dụ như việc nàng mồ côi, việc nàng yêu Tĩnh Hiên, việc nàng chịu thua trước cường quyền uy hiếp từ Tĩnh Hiên, việc nàng không thể làm chính thê, việc con nàng bị mang tiếng là con vợ lẽ…. Mỹ Ly hận trời, hận đất, hận người khác, càng hận bản thân. Vì nàng chẳng có gì cả, không làm được gì cả. Nàng sống mỏi mệt, đôi khi chỉ muốn chết, Tĩnh Hiên lôi Vĩnh Hách và Doãn Khác ra đe dọa nàng. Nàng chỉ một thân một mình, bơ vơ cô độc, chẳng lẽ nàng phải vì tư tâm của kẻ khác, âm mưu và kế hoạch của kẻ khác, mà không có nổi một gia đình đúng nghĩa hay sao?

Việc Mỹ Ly tự tử để đổi lấy danh nghĩa Thế tử của con, tôi cảm thấy vừa đáng giận vừa đáng thương. Nàng là tất cả của Doãn Khác. Tôi dám cá Doãn Khác thà không làm Thế tử chứ không muốn mất đi nàng. Lúc đó cậu còn quá nhỏ, chịu đựng quá nhiều. Cậu thông minh, sẽ hiểu cho nàng, nhưng cậu bé sẽ không hận nàng sao? Hận nàng bỏ lại mình, hận nàng bắt cậu gánh trách nhiệm vô hình của một đứa trẻ bị ép trưởng thành trong một đêm, trở thành Thế tử ngàn người ngưỡng mộ. Doãn Khác có lẽ sẽ cảm kích nàng dùng tính mạng đổi lấy tương lai tươi sáng của cậu. Song cả cuộc đời cậu sẽ chìm trong bóng tối mờ nhạt, không còn nụ cười tươi khi ở bên mẫu thân, không còn ánh mắt sáng lấp lánh nhìn mẫu thân và a mã. Tôi hiểu cho Mỹ Ly, tiếc là dường như nàng cảm thấy mọi thứ quá vội vã, không có lựa chọn nào khác. Nàng không chờ được khi Tĩnh Hiên trở về thực hiện nguyện vọng này, vì nàng nhớ rằng y chưa từng thực hiện được nguyện vọng nào của mình. Do đó nàng chọn cách tối tăm nhất, thẳng thắn nhất, lại cao thượng nhất. Tôi không biết nên trách cứ hay thương xót nàng nữa đây.

Vận mệnh của Mỹ Ly chủ yếu xoay xung quanh Khánh thân vương Tĩnh Hiên. Nói thật, tôi không thích y. Y như một đứa trẻ, đồ chơi ở trước mặt thì cảm thấy chán ghét, tìm cách ném đi, ném xong rồi thì cố chấp đi mò về. Đúng chuẩn tra nam mất rồi mới biết quý trọng. Tôi cực ghét Tĩnh Hiên không chịu buông tha Mỹ Ly. Y không hiểu bản thân muốn gì, lại hết lần này đến lần khác dùng các phương pháp đê tiện nhất không cho nàng đi. Nửa đầu câu chuyện tôi không cảm giác ra Tĩnh Hiên yêu Mỹ Ly chỗ nào. Đến nửa sau câu chuyện cũng vẫn không nhìn ra. Mãi cho đến khi y quyết tâm muốn để Doãn Khác làm Thế tử, cãi nhau với Hoàng thượng, tôi mới chân chính thấy được chân tâm của y.

Y yêu Mỹ Ly ư? Có lẽ đi. Nhưng nếu thật sự yêu, y sẽ không thiếu tin tưởng Mỹ Ly, suốt ngày trút giận lên nàng, vui sướng trên đau khổ của nàng. Nếu thật sự yêu, y sẽ không dùng đôi môi vừa hôn người con gái khác để hôn nàng, sẽ không vì bù đắp Tố Doanh dựa trên tổn thương của nàng. Tôi hiểu y không cam trước sự lãnh đạm của Mỹ Ly. Y muốn nhìn nàng bộc lộ cảm xúc vì mình, dù đó là tức giận. Tuy nhiên, cách y yêu sai rồi, sai hoàn toàn. Ngoài không tạo được cảm giác an toàn, hết lần này đến lần khác khiến nàng thất vọng, y chẳng làm được gì hết. Y trách cứ Mỹ Ly, song y đã bao giờ nhìn mọi chuyện từ đầu đến cuối? Y cho là mình nhường nhịn nàng, yêu thương nàng, thì nàng phải đáp lại sao? Ai cho y quyền mơ tưởng hão huyền như vậy? Y đặt mình vào vị trí của nàng xem, liệu y có hận chết người tổn thương y, thay đổi hoàn toàn con người y không? Y chỉ biết đến bản thân chứ có nghĩ cho Mỹ Ly đâu. Người khác cũng vậy. Như Khang Hy, Hiếu Trang Hoàng hậu….khuyên nhủ Mỹ Ly, nói Tĩnh Hiên yêu cuồng si. Tố Doanh cũng ghen tỵ với Mỹ Ly trước tình yêu của Tĩnh Hiên. Song thế thì sao? Nàng cần nó chắc? Tình yêu muộn màng của y thay đổi con người nàng, cuộc đời nàng. Vết sẹo chưa lành đã bị rạch thêm mấy nhát, máu tươi đầm đìa. Thà rằng Tĩnh Hiên không yêu nàng, buông tha nàng còn hơn.

Tĩnh Hiên lúc lấy nàng về vẫn chỉ là một kẻ gây bức bối khó chịu. Cho đến khi y nghi ngờ Doãn Khác không phải con mình, y cũng chẳng ra gì. Những đoạn miêu tả tâm lý tỏ ra Tĩnh Hiên hy sinh, cam chịu, yêu ai yêu cả đường đi….chỉ khiến y như là dồn nén cảm xúc chờ lúc bộc phát mà thôi. Doãn Khác là con ruột y, có lẽ không cần Mỹ Ly nói ra, y cũng cảm nhận được. Mà nó đã quá muộn. Thời gian trôi qua nhanh chóng, xóa đi hết các khúc mắc, để lại những vết thương chưa liền da, động vào là chảy máu trên người Mỹ Ly. Doãn Khác là con y, Doãn Giác là con y. Khác nhau là Doãn Giác cần lập uy của một Thế tử, Vương gia tương lai. Y đau lòng khi Doãn Giác không được Hiếu Trang Hoàng hậu cưng chiều bằng Doãn Khác, nên y để Mỹ Ly và Doãn Khác quỳ gối trước Tố Doanh và Doãn Giác. Nhìn cảnh đó, y lại khó chịu trước việc con mình và người mình yêu phải khom lưng uốn gối trước người khác, Mỹ Ly và y thêm một tầng ngăn cách. Mâu thuẫn của y hợp lý, nhưng thật nực cười. Trước đó, y vô tình với Mỹ Ly, sau lưng tỏ ra lãnh khốc khi nói về Tố Doanh, đến đây lại bắt đầu bày ra bộ mặt đa tình, yêu thương Mỹ Ly, áy náy thương xót Tố Doanh. Dù là đa tình hay vô tình, Tĩnh Hiên không xứng đáng có được tình yêu một chút nào. Nhìn xem những người yêu y có kết quả thế nào. Y muốn bù đắp cho người này thì phải tổn thương người kia. Chẳng có tý định kiến nào trong tình yêu hết.

Mãi đến tận khi Tĩnh Hiên bị sự tuyệt vọng của Mỹ Ly giày vò, bị lời nói: “Ngài nợ ta, nợ Doãn Khác” ăn mòn trái tim, mới quyết tâm vào cung xin lập Doãn Khác là Thế tử, tôi mới thấy y đáng mặt đàn ông thêm một chút. Y nhận ra mình vô dụng và tàn nhẫn đến cỡ nào rồi đấy. Luôn mồm nói yêu nàng, thương nàng, mà từ trước đến giờ y đã làm gì được cho nàng ngoài ép buộc và hành hạ đâu. Tiếc là nàng không chờ y nữa, nàng không chờ nổi, cũng không muốn chờ. Doãn Khác giữ chân nàng tại nhân thế, cũng chính Doãn Khác là lý do nàng rời đi. Tĩnh Hiên không đủ để nàng ở lại. Hay nói đúng hơn, nàng chưa bao giờ nghĩ sẽ vì Tĩnh Hiên mà ở lại. Tĩnh Hiên có cho nàng một chút ngọt ngào, nhưng trên hết là mệt mỏi, đắng cay. Nàng không dám tin tưởng Tĩnh Hiên yêu mình. Nàng sợ hãi Tĩnh Hiên sẽ bỏ rơi nàng lần nữa. Nàng không có sự an toàn trong tình yêu, và Tĩnh Hiên cũng không cho nàng được điều đó. Bốn năm năm thời gian Tĩnh Hiên cố gắng bù đắp cho nàng, nàng nhìn ra. Trái tim đóng băng từ lâu dần dần ấm lên, ấm lên một chút xíu. Mỹ Ly tự khóa trái tim lại bằng xiềng xích, bằng lý trí. Nàng có thể cho Tĩnh Hiên tình thân, tựa như nàng đã ngoan ngoãn làm vợ hiền theo ý y, nhưng nàng không thể cho y tình yêu. Tình yêu đối với nàng là một thứ xa xỉ nàng không còn dám mơ ước đến nữa. Tha thứ thì dễ dàng, còn khúc mắc sẽ lưu trong lòng mãi mãi.

Xem thêm: Con Ruồi Số Mấy? Mơ Thấy Ruồi Đánh Con Gì ? Tốt Hay Xấu ? Nằm Mơ Thấy Ruồi Là Điềm Báo Gì

Lúc lấy Tĩnh Hiên, nàng phản đối mạnh mẽ, đau khổ cùng cực. Dần dần, nàng chết lặng, dù trong tim vẫn phản đối. Nàng không chết được, Tĩnh Hiên không cho nàng chết, nên nàng phải sống tiếp. Và sau cái chết của Vĩnh Hách, sự ra đời của Doãn Khác, nàng hiểu nàng đấu không lại vận mệnh. Nàng lựa chọn tuân theo, hiền lành dịu dàng. Chỉ có điều, ngay cả nụ cười nhàn nhạt cũng từ đó biến mất. “Tĩnh Hiên ca ca”, đến “Khánh vương gia”, đến “Tĩnh Hiên” với một giọng điệu bất lực rơi vào bước đường cùng, là cả một quãng đường dài dằng dặc, chất chứa biết bao bi thương. Nếu nói đó là bài học, đó là kinh nghiệm, thì đã là quá nhiều, nhiều đến mức thừa mứa. Nếu nói đó là trừng phạt, thì nàng có sai lầm gì nghiêm trọng để đánh đổi cả cuộc đời như vậy đâu?

Ít ra thì Tĩnh Hiên hoàn thành tâm nguyện cuối cùng của Mỹ Ly, bảo vệ Doãn Khác, rất tốt. Y ra chiến trường, đuổi cùng giết tận quân địch, muốn dùng chiến công làm bàn đạp cho Doãn Khác, muốn dùng cái chết để nhường ngôi cho Doãn Khác. Tĩnh Hiên của lúc này vớt vát được nhiều cảm tình hơn hẳn. Nhìn y dùng những viên đá xếp thành chữ “Mỹ Ly”, “đưa đi”, “Tĩnh Hiên”, tôi cảm thấy có chút oán trách kèm theo chút thương xót. Biết là sẽ như vậy thì trước kia đừng làm, giờ thì còn ý nghĩa nào nữa. Không biết Mỹ Ly có tha thứ cho Tĩnh Hiên không, hay là bị mềm hóa trước những gì y làm sau khi nàng chết rồi. Không biết Mỹ Ly đến là mộng hay là linh hồn nàng đến đón Tĩnh Hiên đi Hoàng tuyền…..

Gặp đúng người đúng thời điểm là hạnh phúc

Gặp đúng người sai thời điểm là bi thương

Gặp sai người đúng thời điểm là bất lực

Gặp sai người sai thời điểm là thê lương

Tôi còn nhớ từ khi ra Thương ly, bốn câu này trở nên vô cùng nổi tiếng. Vậy Tĩnh Hiên là “đúng người hay “sai người”? Một Tĩnh Hiên biết yêu, biết quý trọng ở cuối truyện là đúng. Vấn đề là cái “đúng” tạo nên từ bi kịch của Mỹ Ly, thương tổn của Mỹ Ly. Cho nên, dù y thâm tình, chung thủy ra sao, tôi vẫn cho y là “sai người”. Không gặp y khi còn trẻ người non dạ, Mỹ Ly sẽ không nhất kiến chung tình. Không yêu y, Mỹ Ly sẽ không bị khinh rẻ hèn mạt, không bị nhốt trong lãnh cung, không bị tuyệt vọng làm tê liệt. Không có y, Mỹ Ly có thể có một khởi đầu mới với Vĩnh Hách, có hạnh phúc nàng hằng ao ước. Không có y, Vĩnh Hách không phải chết, Doãn Khác không bị mang tiếng con hoang, con vợ lẽ, nàng sẽ không phải dùng tính mạng đổi lấy tương lai con nàng. Nói chung, nếu không có Tĩnh Hiên, cuộc đời Mỹ Ly hẳn sẽ tốt đẹp hơn nhiều. Nếu Tĩnh Hiên của quá khứ đối xử tốt với Mỹ Ly hơn, nếu y nghiêm túc nhìn nàng một lần, nếu y chấp nhận lỗi lầm của bản thân mà buông tha cho nàng, nếu y đủ hào phóng chúc phúc Mỹ Ly và Vĩnh Hách, nếu y không bị ghen tỵ mù quáng che mắt…. Bao nhiêu cái “nếu” mới có thể giúp họ có một cái kết viên mãn. Do đó, y là sai lầm, là thê lương “sai người sai thời điểm”. Rộng rãi tính toán, y sẽ là bi thương “đúng người sai thời điểm”, trở thành nam nhân tốt si tình khi Mỹ Ly thương tổn chất chồng không tiếp nhận ai được nữa.

Về phần Vĩnh Hách, gã thật sự là bi thương của Mỹ Ly. Tôi luôn tự hỏi tại sao không phải là Vĩnh Hách gặp Mỹ Ly trước, có lẽ Mỹ Ly sẽ yêu Vĩnh Hách thay vì Tĩnh Hiên. Nhưng nghĩ kỹ, Vĩnh Hách có khi yêu một Mỹ Ly trầm mặc tang thương hơn là một Mỹ Ly bướng bỉnh trẻ con. Mỹ Ly bướng bỉnh trẻ con sẽ thích Tĩnh Hiên trưởng thành lạnh lùng hơn làm một Vĩnh Hách ấm áp, ngu ngơ. Là duyên phận cả thôi. Họ gặp nhau khi Tĩnh Hiên “lên cơn” muốn giành lại Mỹ Ly do không chịu nổi ánh mắt nàng không có y. Tình yêu của họ vừa ươm mầm đã bị giẫm nát trước cường quyền và tư tâm của một kẻ ngang ngạnh ích kỷ. Có thể Mỹ Ly không yêu Vĩnh Hách bằng Tĩnh Hiên, dù gì thì Tĩnh Hiên cũng là mối tình đầu, là nồng nhiệt thuở thanh xuân. Nhưng tôi dám chắc Mỹ Ly yêu Vĩnh Hách một cách trân trọng, ôn nhu hơn. Vĩnh Hách có thể không giữ được khả năng nhất phu nhất thê, song với con người Vĩnh Hách, cơ hội lấy thêm thiếp thấp hơn Tĩnh Hiên nhiều. Vĩnh Hách có thể cho Mỹ Ly một gia đình trong mơ, cho nàng cảm giác an toàn, mà Tĩnh Hiên, đến khi nàng chết, vẫn không làm được.

Vĩnh Hách hẳn là hiểu được sự đánh đổi của Mỹ Ly. Gã khổ sở nhìn người con gái mình nâng niu bị đối xử tệ bạc. Vì gia đình, vì bản thân, gã không thể không ra chiến trường. Nó giúp gã quên đi đớn đau, quên đi bóng hình mờ ảo trong tâm trí. Có lẽ được hy sinh vì nước là kết cục gã mong muốn nhất. Gã khiến Tĩnh Hiên thẫn thờ, khiến y không còn hành hạ Mỹ Ly do ghen tuông nữa, lại có thể bảo vệ phụ mẫu mình. Cuộc đời Vĩnh Hách không dài nhưng sống ý nghĩa, sống có mục đích. Tiếc rằng gã chỉ là nam phụ, một nam phụ đất diễn ít ỏi, làm nền cho nam chính và thúc đẩy CP chính mà thôi.

Tố Doanh thì tôi không ghét cũng chẳng thích. Không ghét vì nàng có điểm đáng thương. Không thích chính bởi sự đáng thương đó. Tố Doanh yêu nhầm người. Nàng ta yêu Tĩnh Hiên, dù rằng tình yêu đó pha trộn ích lợi chứ không thuần khiết Mỹ Ly thuở trước. Tĩnh Hiên yêu nàng ta không? Hẳn là không. Ban đầu Tĩnh Hiên không có lựa chọn nào khác, rồi cảm thấy nàng ta ôn nhu hiền thục, xứng đáng làm vợ mình, nên đối xử tốt với nàng ta. Mà đôi khi, những cử chỉ quan tâm yêu thương chẳng khác gì show ân ái nhằm kích thích Mỹ Ly, một hành động ấu trĩ vô cùng. Tĩnh Hiên chưa bao giờ thật lòng với Tố Doanh. Sau khi thành thân, tình cảm của y bao gồm trách nhiệm, thương tiếc, áy náy, chứ không gồm tình yêu. Nàng ta có cố gắng đến đâu, chịu đựng thế nào, vẫn không chiếm được trái tim của Tĩnh Hiên, trái tim lạnh lùng tàn nhẫn nếu có tan chảy thì cũng chỉ dành cho một người duy nhất. Sự kiên trì nhẫn nại của Tố Doanh ngày một mài mòn. Nàng ta không chờ đợi gì nữa, chỉ cố hết sức vì con trai mình. Mỹ Ly yêu con, nàng ta cũng yêu con. Hai người phụ nữ từ tranh nhau một người nam nhân, chuyển sang tranh sự nghiệp tương lai của con. Tố Doanh thua, thua trước tình yêu của Tĩnh Hiên, thua trước mạnh mẽ kiên cường của Mỹ Ly. Lúc Tĩnh Hiên nói muốn xây mộ nàng ở chỗ khác, để y và Mỹ Ly ở riêng thế giới hai người, tôi cảm thấy thật chua xót cho nàng. Cuộc đời của nàng thảm hại tựa như cuộc đời của Tĩnh Hiên vậy.

Xem thêm: Giải Mã Giấc Mơ Thấy Làm Thịt Rắn Đánh Con Gì & 8 Điềm Báo May Mắn

Truyện ngược. Không phải dạng cẩu huyết não tàn như truyện của Nguyệt Xuất Vân hay vài tác phẩm khác mà là ngược xuyên thấu từ tâm can. Bi kịch nặng nề đến mức cái chết thành sự giải thoát. Truyện này mà HE, hai người bên nhau mãi mãi, mới là phi logic. Truyện làm tôi trầm ngâm suy nghĩ rất nhiều. Phải nói tác giả viết khá tốt, nỗi buồn miên man lan tràn trong từng con chữ, thấm đẫm từ đầu đến cuối truyện. Tuy nhiên, dù sao đây cũng là một truyện ngược, mà tôi thì không phải M, không thích tự ngược, nên chưa chắc sẽ đọc lại lần nữa.

Xem thêm bài viết thuộc chuyên mục: trích dẫn cuộc sống