Tóm tắt Ông già và biển cả (7 Mẫu) | Daohongdonvenus.com

Tóm tắt tác phẩm Ông già và biển cả gồm 7 mẫu tóm tắt ngắn gọn và đầy đủ giúp các bạn lớp 12 dễ dàng nắm vững những nội dung chính của tác phẩm.

Tóm tắt truyện ông già và biển cả

Truyện Ông già và biển cả xoay quanh cuộc sống đánh cá lênh đênh, gian nan của ông lão người Cuba, Santiago, người đã cố gắng chiến đấu trong ba ngày đêm với một con cá kiếm khổng lồ trên biển vùng Giếng Lớn khi ông câu được nó. Vậy sau đây là 7 mẫu tóm tắt, mời các bạn cùng theo dõi tại đây.

Tóm tắt tác phẩm Ông già và biển cả – Mẫu 1

Nhân vật trung tâm của tác phẩm là Xan-ti-a-gô một “ông già” đánh cá người Cuba, 74 tuổi. Suốt 84 ngày liền, ông lão không bắt được một mống cá nào, dân làng chài cho rằng lão đã “đi đứt” vì vận rủi. Cậu bé Ma-nô-lin cũng bị cha mẹ không cho đi câu chung với lão nữa. Vào ngày thứ 85, lão quyết định ra khơi trước khi trời sáng. Lần này lão đi thật xa, đến tận vùng Giếng Lớn. Khoảng trưa, một con cá lớn cắn câu, kéo thuyền về hướng tây bắc. Sáng ngày thứ hai, con cá nhảy lên. Đó là một con cá kiếm, lớn đến nỗi trước đây lão chưa từng nhìn thấy. Con cá lại lặn xuống, kéo thuyền chạy về hướng đông. Sang đến ngày thứ ba, con cá bắt đầu lượn vòng. Dù đã kiệt sức, lão kiên trì thu ngắn dây câu, rồi dốc toàn lực phóng lao đâm chết được con cá, buộc nó vào mạn thuyền để đưa về. Nhưng chẳng bao lâu nhiều đàn cá mập đánh hơi được đã lăn xả tới. Từ đó đến đêm, lão lại đem hết sức tàn chống chọi với lũ cá mập – phóng lao, vung chày, thậm chí dùng cả mái chèo để đánh, giết được nhiều con, đuổi được chúng đi, nhưng lão biết con cá kiếm của mình chỉ còn trơ lại một bộ xương. Đến khuya, đưa được thuyền vào cảng, về đến lều, lão vật người xuống giường và chìm vào giấc ngủ, rồi mơ về những con sư tử

Tóm tắt tác phẩm Ông già và biển cả – Mẫu 2

Lão chài Xan-chi-a-gô sống cô độc trong một túp lều trên bờ biển ngoại ô thành phố La-ha-ba-na. 84 ngày đêm ra khơi gặp vận xúi, đi đi về về chẳng câu được một con cá nào. Lần này ông lại ra khơi chỉ có một mình đưa thuyền đến tận vùng Giếng Lớn nơi rất nhiều cá. Buông câu từ sáng sớm, mãi đến non trưa phao câu mới động đậy. Cá mắc câu kéo thuyền chạy. Lão gò lưng, gập mình kéo lại. Từ trưa tới chiều, rồi một ngày một đêm nữa trôi qua. Bàn tay bị dây câu cứa rách nát ứa máu. Không một mẩu bánh mì vào bụng. Chân tê dại, tay trái bị chuột rút, mệt lả nhưng lão không chịu buông tha: “Mình sẽ cho nó biết sức con người có thể làm được gì và chịu đựng được đến đâu!”. Sang ngày thứ 3, cá đuối dần, lão chài dùng lao đâm chết cá, buộc cá vào đuôi thuyền, hân hoan trở về bến. Con cá nặng độ 6 – 7 tấn, dài hơn con thuyền câu của lão độ 7 tấc. Trong màn đêm, đàn cá mập đuổi theo chiếc thuyền câu, lăn xả vào đớp và rỉa con cá kiếm. Lão chài dùng mái chèo quật tới tấp vào đàn cá dữ trong đêm tối. Khi lão Xan-chi-a-gô về tới bến, con cá kiếm chỉ còn trơ lại bộ xương. Lão nằm vật ra lều ngủ thiếp đi, “mơ thấy đàn sư tử”. Sáng hôm sau, cậu bé Ma-nô-lin chạy sang lều rồi đi gọi bạn chài đến săn sóc ông lão.

Tóm tắt truyện Ông già và biển cả – Mẫu 3

Sang đến ngày thứ ba, con cá bắt đầu lượn vòng. Bằng tất cả kinh nghiệm và sự khéo léo lão thận trọng thu dây câu nhưng lão biết vòng tròn còn khá lớn, con cá hãy còn xa tầm tay của lão. Từng tí một lão cố gắng thu hẹp vòng lượn của con cá và phát hiện rằng con cá đã thấm mệt nên liên tục ngoi lên trong lúc bơi. Sau cú quật đột ngột và cú nảy mạnh ở sợi dây, lão sợ con cá nhảy lên có thể làm văng mất lưỡi câu. Nhưng con cá không nhảy lên mà bắt đầu lượn vòng chầm chậm. Lão cho đó là cơ hội lí tưởng để mình nghỉ ngơi dưỡng sức. Đến vòng lượn thứ ba, lần đầu tiên lão thấy con cá như một cái bóng đen lướt qua dưới con thuyền, rồi trông thấy rõ hơn khi nó mấp mé mặt nước. Đến vòng lượn tiếp theo, lão trông thấy lưng cá nhưng nó vẫn còn ở xa thuyền. Lão chuẩn bị lao, và thu dần dây câu. Đến mấy vòng lượn sau con cá tiến gần mạn thuyền. Dù đã kiệt sức, lão vẫn giẫm chân giữ dây câu, rồi dốc toàn lực phóng lao đâm vào chỗ hiểm giết chết được con cá. Máu cá loang ra nhuộm sẫm cả vùng nước chung quanh. Con cá chết thẳng đơ, trắng bạc và bồng bềnh theo sóng. Không thể đưa con cá lên thuyền vì nó quá lớn, lão cẩn thận buộc nó dọc theo mạn thuyền, giương buồm về bến. Lão thật sự hài lòng và tự hào với thành quả lao động của mình.

Tóm tắt truyện Ông già và biển cả – Mẫu 4

Suốt tám mươi tư ngày liền, ông già Xan-ti-a-gô không kiếm được con cá nào. Mọi người dân trong làng chài ấy xem lão đã “đi đứt” vì gặp vận rủi. Vào ngày thứ tám mươi lăm, ông lão chèo thuyền ra khơi trước khi trời sáng. Lần này lão đi thật xa. Thế rồi, một con cá lớn tính khí kỳ quặc mắc mồi. Đây là một con cá kiếm khổng lồ mà ông hằng mong ước. Khi mặt trời mọc vào ngày thứ ba, con cá bắt đầu lượn vòng. Sau cuộc vật lộn cực kỳ căng thẳng và nguy hiểm, Xan-ti-a gô giết được con cá. Con cá dài hơn chiếc thuyền của lão. Lão nghĩ nó sẽ mang lại vận may cho mình. Nhưng lúc ông già quay vào bờ, từng đàn cá mập hung dữ đuổi theo rỉa thịt con cá kiếm. Ông lão phải đơn độc chiến đấu đến kiệt sức với lũ cá mập. Khi ông già mệt rã rời quay vào bờ thì con cá kiếm chỉ còn trơ lại bộ xương.

Tóm tắt truyện Ông già và biển cả – Mẫu 5

Trong suốt tám mươi tu ngày ròng rã trên biển, ông lão Santiago không bắt được con cá nào, người dân làng chài càng có cơ sở cho rằng ông lão đã “đi đứt” vì vận rủi, cậu bé Ma-nô-lin cũng không cho cậu bé đi câu với ông lão nữa. Vào ngày thứ tám mươi lăm, lão quyết định ra khơi trước khi trời sáng. Lần này lão đi thật xa, đến tận vùng Giếng Lớn. Khoảng trưa, một con cá lớn cắn câu, kéo thuyền về hướng tây bắc. Sáng ngày thứ hai, con cá nhảy lên. Đó là một con cá kiếm, lớn đến nỗi trước đây lão chưa từng nhìn thấy. Con cá lại lặn xuống, kéo thuyền chạy về hướng đông. Sang đến ngày thứ ba, con cá bắt đầu lượn vòng. Dù đã kiệt sức, lão kiên trì thu ngắn dây câu, rồi dốc toàn lực phóng lao đâm chết được con cá, buộc nó vào mạn thuyền dong về. Trên đoạn đường về, đám mập đã đánh hơi được con mồi mà lao tới tấn công, xẻ thịt con cá kiếm. Suốt cả ngày hôm ấy, ông lão phải dùng sức lực tàn để chiến đấu với lũ cá mập, ông đã vung chày, phóng lao và dùng mái chèo để đánh chết nhiều con cá mập. Khi về đến bờ con cá kiếm chỉ còn lại cái đầu và bộ xương trắng. Khi đưa được thuyền vào cảng, ông lão mệt mỏi đi về nhà, ông vật người ngã xuống giường, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, ông mơ về những con sư tử. Tuy nhiên, lão cũng rất hài lòng với thành quả ngày hôm ấy của mình.

Tóm tắt truyện Ông già và biển cả – Mẫu 6

“Ông già và biển cả” là tác phẩm tiêu biểu cho nguyên lý “tảng băng trôi” của Hêminguê. Nhân vật chính của tác phẩm là một ông già đánh cá ở vùng nhiệt lưu, Xanchiagô. Ông lão luôn mơ về thời trai trẻ với đại dương và những đàn sư tử… Đã tám mươi tư ngày lão không kiếm được con cá nào cả, chú bé Manôlin, người bạn đường duy nhất của lão, không được bố mẹ cho đi theo lão nữa. Ông lão phải đi biển một mình và lão đã gặp một con cá kiếm rất lớn. Sau một cuộc chiến đấu dũng cảm và vất vả lão đã làm con cá bị thương. Trên đường đưa con cá vào bờ, lão đã phải chiến đấu với đàn cá mập hung dữ để giữ con cá nhưng không được. Vào đến bờ, lão kiệt sức và con cá kiếm chỉ còn trơ lại bộ xương. Cậu bé Manôlin cùng bạn chài chăm sóc ông lão. Trong lều “ông lão ngủ thiếp” và “lại mơ về những con sư tử”. Đoạn trích Đương đầu với đàn cá dữ thuộc phần cuối tác phẩm, miêu tả trận chiến đấu ác liệt, giữa ông lão với đàn cá mập để giữa con cá kiếm – con cá lớn mà lão hằng mơ tưởng. Cuộc chiến diễn ra vào lúc nửa đêm, khi ông lão đã bị thương và xây xát khắp cơ thể. Lão đã kiệt sức vì phải trải qua ba ngày đêm vật lộn với đàn cá dữ. Tình thế gần như vô vọng nhưng ông lão vẫn chiến đấu rất kiên cường, dù đơn độc. Và khi biết mình đã thất bại ông lão vẫn chấp nhận rất nhẹ nhàng “Đơn giản làm sao khi bị đánh bại” và nhận ra lí do thất bại là “Ta đã đi quá xa”. Qua đoạn trích, hình tượng nghệ thuật về những con người bình thường nhưng kiên cường và đầy khát vọng chinh phục đã được thể hiện qua ông già Xanchiagô. Tác giả muốn nói rằng thất bại trong cuộc đời mỗi con người là điều không thể tránh khỏi, đồng thời ca ngợi tầm vóc lớn lao của con người.

Tóm tắt truyện Ông già và biển cả – Mẫu 7

Xan-ti-a-gô là một ông lão người Cuba, năm nay đã 74 tuổi và làm nghề đánh cá. Trong suốt 84 ngày, ông lão không hề câu được một con cá nào. Tất cả những người dân làng chài đều cho rằng ông đã đi đứt vì vận rủi đeo bám ông. Đến ngày thứ 85, lão quyết định ra khơi trước khi trời sáng. Lần này lão đi thật xa, đến tận vùng Giếng Lớn. Khoảng trưa, một con cá lớn cắn câu, kéo thuyền về hướng Tây Bắc. Sáng ngày thứ hai, con cá nhảy lên. Đó là một con cá kiếm, lớn đến nỗi trước đây lão chưa từng nhìn thấy. Con cá lại lặn xuống, kéo thuyền chạy về hướng Đông. Cho đến ngày thứ ba thì con cá bắt đầu lượn vòng. Ông lão tuy đã già cả, sức yếu nhưng ông vẫn cố gắng thu ngắn dây câu, rồi dốc toàn lực phóng lao đâm chết được con cá, buộc nó vào mạn thuyền dong về. Nhưng chẳng bao lâu thì nhiều đàn cá mập đánh hơi được đã lăn xả tới. Từ đó đến đêm, lão lại đem hết sức tàn chống chọi với lũ cá mập – phóng lao, vung chày, thậm chí dùng cả mái chèo để đánh, giết được nhiều con, đuổi được chúng đi, nhưng lão biết con cá kiếm của mình chỉ còn trơ lại một bộ xương. Đến khuya, đưa được thuyền vào cảng, về đến lều, lão vật người xuống giường và chìm vào giấc ngủ, rồi mơ về những con sư tử cùng những nhiệt huyết thời trẻ của mình.