Viết đoạn văn ngắn kể về người hàng xóm (36 mẫu) | Daohongdonvenus.com

Download.vn sẽ giới thiệu tài liệu Tập làm văn lớp 3: Viết một đoạn văn ngắn về một người hàng xóm mà em quý mến.

Tài liệu bao gồm dàn ý và 36 đoạn văn mẫu kể về người hàng xóm mà em quý mến nhất. Hy vọng với tài liệu này, các em học sinh lớp 3 có thể tăng thêm vốn từ khi làm bài tập làm văn.

Contents

Đoạn văn ngắn về một người hàng xóm mà em quý mến

Dàn ý kể về một người hàng xóm mà em quý mến

– Người hàng xóm mà em yêu quý là ai? Làm nghề gì?

– Hình dáng của người đó ra sao?

– Đặc điểm bên ngoài nổi bật nhất của người đó? (Ví dụ: làn da, khuôn mặt, mái tóc, hàm răng, đôi mắt,…)

– Tính tình của người đó ra sao? (Ví dụ: hòa đồng, vui vẻ, dễ gần, thân thiện, tốt bụng, luôn quan tâm giúp đỡ mọi người như thế nào? …)

– Tình cảm của gia đình em với người đó hoặc của người đó với gia đình em?

Kể về một người hàng xóm mà em quý mến – Mẫu 1

Cô Hoài là hàng xóm của gia đình em. Cô sống cùng với mẹ là bà Thu. Năm nay, cô ba mươi tuổi. Cô là một công nhân. Cô rất vui tính và thân thiện. Mọi người xung quanh đều rất quý mến cô. Thỉnh thoảng, em lại sang nhà cô chơi. Khi đó, cô thường cho em bánh hoặc kẹo. Em còn nhớ cô hướng dẫn giải những bài toán khó. Bà Thu kể rằng hồi trước cô Hoài học rất giỏi. Nhưng vì gia đình nghèo nên cô phải nghỉ học để đi kiếm sống. Em cảm thấy rất thương cô Hoài.

Kể về một người hàng xóm mà em quý mến – Mẫu 2

Người hàng xóm mà em rất yêu quý là chị Hà. Năm nay, chị hai mươi tám tuổi. Chị rất xinh đẹp và dịu dàng. Chị là một bác sĩ nên công việc rất bận rộn. Cuối tuần, em thường sang nhà chị chơi. Chị sẽ dạy em học hát, đánh đàn. Chị Hà còn rất khéo tay. Những món ăn do chị nấu ngon tuyệt. Em coi chị Hà giống như một người chị gái của mình.

Kể về một người hàng xóm mà em quý mến – Mẫu 3

Chị Hồng là hàng xóm của gia đình em. Năm nay hai mươi sáu tuổi. Chị là một giáo viên tiểu học. Dáng người chị thanh mảnh. Giọng nói trầm ấm, dễ nghe. Chị Hồng vừa xinh đẹp vừa dịu dàng. Những lúc có bài khó, em thường chạy sang nhờ chị giảng bài cho. Chị giảng bài rất dễ hiểu. Chị thường nhắc nhở chúng em cần phải: “Nghe lời bố mẹ, học giỏi và ngoan ngoãn”. Em rất yêu quý chị Hồng.

Kể về một người hàng xóm mà em quý mến – Mẫu 4

Cô Hạnh là hàng xóm của gia đình em. Bố cô mất sớm, cô sống cùng với mẹ là bác Hoa. Năm nay cô ba mươi tuổi. Cô rất xinh đẹp và dịu dàng. Cô Hạnh là một bác sĩ. Bình thường công việc của cô rất bận rộn. Nhưng khi có thời gian rảnh rỗi, cô lại ở nhà nấu nướng, giúp đỡ bác Hoa. Thỉnh thoảng, em lại sang nhờ cô giảng bài giúp. Em còn được thưởng thức những món ăn do cô Hạnh nấu. Tài nấu ăn của cô không thua gì mẹ của em. Em rất yêu quý cô Hạnh.

Kể về một người hàng xóm mà em quý mến – Mẫu 5

Chú Lâm là hàng xóm của gia đình em. Chú năm nay ba mươi tư tuổi. Chú là một chiến sĩ cảnh sát. Mỗi khi nhìn thấy chú mặc bộ cảnh phục màu xanh, em cảm thấy rất ngưỡng mộ chú. Bởi ước mơ của em là trở thành một chiến sĩ cảnh sát. Hàng ngày, công việc của chú rất bận rộn.Nhưng chiều chủ nhật hàng tuần, chú đều dành thời gian dạy võ cho em. Với em, chú Lâm giống như một người bạn vậy.

Kể về một người hàng xóm mà em quý mến – Mẫu 6

Chị Hằng mới chuyển đến kế bên nhà em được một năm. Năm nay, chị hai mươi hai tư tuổi. Chị Hằng rất xinh đẹp, lại dễ gần. Em rất thích nghe giọng nói nhẹ nhàng của chị. Thỉnh thoảng, khi bố mẹ vắng nhà, em lại sang nhà chị Hằng chơi. Chị hướng dẫn em học bài. Đặc biệt, chị Hằng vẽ rất đẹp. Những bức tranh treo trong nhà đều do chị vẽ. Từ lâu, em đã coi chị giống như một người chị gái.

Kể về một người hàng xóm mà em quý mến – Mẫu 7

Phía bên kia khu vườn nhà tôi là nhà bà Hợi. Bà là “Bà mẹ Việt Nam anh hùng”. Bà có năm người con: bốn trai, một gái. Hai anh con trai và ông cụ đã hy sinh trong cuộc kháng chiến chống Mĩ. Hai người con còn lại của cụ đều đã có gia đình và đang ở trên tỉnh. Mấy lần anh con trai về rước bà lên ở chung, nhưng bà không đi. Bà nói ở dưới quê quen rồi, bà không đi đâu cả. Năm nay, bà đã ngoài sáu mươi rồi nhưng vẫn còn khỏe mạnh, hoạt bát. Trong xóm, ai cũng quý mến, kính trọng bà. Bà thường hay sang nhà chơi với nội tôi. Hai bà rất quý nhau. Lần nào gặp tôi, bà cũng ôm tôi vào lòng, vuốt mái tóc dài quá vai của tôi mà nói: “Tối nay, sang ngủ với bà cho vui. Bà sẽ kể chuyện cổ tích cho cháu nghe và cả chuyện đánh Mĩ nữa. Cháu thích chuyện gì, bà kể chuyện đó!” Bà rất thương tôi. Có quà gì ngon mà chú Hòa, cô Hạnh gửi biếu bà, bà đều dành phần cho nội tôi và tôi. Trong xóm tôi, hễ có chuyện khúc mắc gì giữa xóm giềng với nhau, người ta thường nhờ bà đến hòa giải. Nội tôi thường nói: “Ở xóm này, bà Hợi là trung tâm của sự đoàn kết, là chất kết dính mọi người lại với nhau trong tình làng nghĩa xóm”. Bà Hợi của tôi là thế đó. Không chỉ riêng tôi, kính trọng quý mến mà xóm làng ai cũng nể trọng bà.

Kể về một người hàng xóm mà em quý mến – Mẫu 8

Nhà chị Phượng chỉ cách nhà em một con hẻm nhỏ. Hàng ngày, em thường sang chơi với chị và được chị cưng chiều lắm. Mồ côi mẹ từ tấm bé, chị thiếu đi tình thương bao la của một người mẹ. Bố chị ở vậy, nuôi chị cho đến bây giờ. Năm nay, chị học lớp 12 trường chuyên của tỉnh. Cả xóm em, ai cũng khen chị, quý chị. Bởi chị vừa đẹp người vừa đẹp cả nết. Đặc biệt ở chị có một điểm mà em rất quý mến, kính phục. Đó là tình thương của chị đối với người già. Bà cụ Tứ ở cách nhà em một khoảnh vườn. Bà sống đơn độc một thân một mình trong căn nhà nhỏ, không con cái, cháu chắt. Nghe đâu trước đây cụ cũng có gia đình, nhưng chiến tranh đã cướp mất ông lão và anh con trai duy nhất của bà. Từ đó cho đến giờ, bà vẫn sống thui thủi một mình. Cảm thông với số phận đơn chiếc của bà cụ, chị Phượng không ngày nào không đến thăm. Mỗi lần đến với bà cụ, chị thường rủ em cùng đi. Chị giúp bà quét dọn nhà cửa, giặt giũ quần áo, cơm cháo cho bà mỗi khi bà bệnh. Không ruột già máu mủ, không họ hàng thân thích, vậy mà chị Phượng chăm bà, thương yêu bà như bà nội, bà ngoại của mình. Điều đó thật đáng quý. Còn với em, chị coi em như đứa em ruột. Có cái gì ngon, cái gì đẹp, chị cũng chia phần cho em, và còn hướng dẫn thêm cho em học nữa. Bố mẹ em rất quý chị, coi chị như con gái của mình.

Kể về một người hàng xóm mà em quý mến – Mẫu 9

Cách nhà tôi không xa là nhà anh Hoàng. Anh Hoàng học lớp 12 với anh trai tôi. Tối nào, hai anh cũng ngồi học chung, khi thi ở nhà tôi, khi thì ở nhà anh. Ba mẹ anh chỉ có mỗi mình anh là con trai độc nhất. Nhiều người cho rằng những đứa con một thường nghịch ngợm khó bảo. Không biết lời nói đó đúng hay sai, riêng tôi thì tôi thấy không đúng. Anh Hoàng là một người mà tôi rất quý trọng. Cả mẹ tôi và ba tôi đều khen anh Hoàng ngoan ngoãn, hiền lành và dễ thương. Nhiều lúc ba tôi thường nói với anh Trung tôi rằng: “Con làm bạn với Hoàng là ba yên tâm rồi. Gia đình nó cũng là một gia đình khá giả, vậy mà nó sống rất bình thường, không đua đòi lêu lổng, lại chăm học nữa. Con nên học ở Hoàng những đức tính ấy!”. Những gì ba tôi nói về anh Hoàng, tôi đều khẳng định được cả. Chưa bao giờ tôi thấy anh cầm một điếu thuốc hay uống một ly rượu. Anh đến nhà tôi thường là cầm những cuốn sách, tập vở để học, thỉnh thoảng mới rủ anh tôi đi dạo mát quanh vườn một lát, rồi cả hai anh lại ngồi vào bàn, cắm cúi học bài. Tuần nào, anh cũng mua cho tôi một cuốn “Khăn quàng đỏ” và dặn tôi đọc những mẩu chuyện trong đó để kể cho anh nghe. Tôi quý mến anh Hoàng như anh Trung của tôi vậy.

Kể về một người hàng xóm mà em quý mến – Mẫu 10

Mùa hè năm nay gia đình em chuyển đến nơi ở mới. Người hàng xóm đầu tiên mà em quen là chị Diệp. Chị có dáng người cao cao. Mái tóc của chị dài và luôn được tết gọn gàng. Chị rất vui tính. Mỗi khi chị cười để lộ chiếc răng khểnh trông thật duyên. Buổi chiều nào chị cũng sang nhà em chơi. Lúc đầu em còn rất bỡ ngỡ nhưng nhờ có chị nên em đã làm quen được với rất nhiều bạn mới. Rồi chị dẫn em ra nhà văn hóa, sân chơi, vườn hoa. Em rất vui được làm bạn với chị Diệp. Em mong chị Diệp mãi mãi ở gần nhà em.

Kể về một người hàng xóm mà em quý mến – Mẫu 11

Bà Long ở gần là hàng xóm của nhà em bà tầm khoảng hơn bảy mươi tuổi. Bà Long thường sang nhà và cho em quà. Bà ở một mình nên rất cô đơn vì vậy những lúc rảnh rỗi gia đình em lại đến thăm bà. Lúc đó, bà thường kể cho em nghe những câu chuyện cổ tích. Bà còn nhắc em đi học sớm và ngoan ngoãn nghe cô giảng bài. Bà Long giống như người thân trong gia đình em vậy. Em rất yêu bà Long.

Kể về một người hàng xóm mà em quý mến – Mẫu 12

Cô Thanh là người hàng xóm thân thiết của nhà em. Năm nay, cô hai mươi bảy tuổi. Cô là giáo viên dạy lớp một trường Tiểu học Kim Đồng. Vì cô nổi tiếng là một giáo viên dạy giỏi cấp thành phố nên rất nhiều bố mẹ học sinh tin tưởng và gửi con mình vào học lớp cô. Cô Thanh rất hiền và dịu dàng, cô thường sang dạy em Ngọc học bài và cho hai chị em bánh kẹo, đôi lúc cô cũng giúp mẹ em nấu ăn và các việc khác. Gia đình em coi cô như một thành viên trong gia đình mình.

Kể về một người hàng xóm mà em quý mến – Mẫu 13

Ngay sát nhà em là nhà bác Hòa. Bác Hòa là hàng xóm thân thiết nhất của gia đình em. Năm nay, bác bốn mươi tuổi. Bác là giáo viên trường trung học cơ sở Cát Linh. Có lần đi xa về, bác cho em quyển truyện. Tuy món quà nhỏ nhưng đó là quyển truyện hay nhất mà em từng đọc. Bác có dáng người cân đối, da ngăm đen, khuôn mặt đôn hậu. Bác rất yêu quý trẻ em trong xóm. Thỉnh thoảng, bác kể chuyện cho chúng em nghe. Có lần, lúc sang nhà bác chơi chẳng may em làm vỡ lọ hoa. Em xin lỗi bác nhưng bác không trách em mà căn dặn: “Lần sau cháu phải cẩn thận hơn nhé”. Bác quả là người nhân hậu. Em coi bác như người thân trong gia đình.

Kể về một người hàng xóm mà em quý mến – Mẫu 14

Cô Thu Hồng là người hàng xóm mà em rất yêu quý. Năm nay, cô đã ngoài ba mươi tuổi. Cô là một kĩ sư nông nghiệp. Hằng ngày cô luôn bận rộn với công việc nghiên cứu “giống cây trồng, vật nuôi”. Cô đã giúp bà con ở quê em cách trồng trọt, cách chăn nuôi tăng năng suất. Gia đình em rất quý mến cô, trân trọng việc làm của cô. Đối với gia đình em, cô rất gần gũi và thân thiện, cô còn quan tâm đến việc học của em. Cô thường khuyên em phải chăm lo học tập vâng lời thầy cô và bố mẹ. Em rất biết ơn cô, em xem cô như người thân trong gia đình của mình.

Kể về một người hàng xóm mà em quý mến – Mẫu 15

Ở cách nhà tôi hai căn hộ là nhà bác Khánh. Bác là bạn của ba tôi, cùng công tác với nhau trên tỉnh. Nhà tôi và nhà bác thân nhau lắm. Ba tôi coi bác như người anh ruột của mình. Còn bác thì lại coi ba tôi như người em trai của bác. Tết nhất cúng giỗ hai nhà đều có nhau. Ba tôi thường nói: “Bác Khánh là một người rất tốt, ai cũng quý trọng bác ấy, thương bác ngần ấy tuổi đời rồi mà không có được một mụn con. Nhiều lần ngồi uống cà phê với bác ấy, thấy bác ấy cứ thẫn thờ nhìn những đôi vợ chồng vui vẻ dẫn những đứa con đi dạo chơi mà thương bác đến vô cùng”. Bác coi hai chị em tôi như những đứa con của bác vậy. Đi đâu xa về, bao giờ bác cũng có quà cho chị em tôi. Lúc thì hộp bánh sô cô la, lúc thì con búp bê tóc vàng, mắt xanh, lúc thì con gấu nhồi bông mập ú… Bác thường gọi hai chị em tôi bằng một tên gọi thật dễ thương: “Con gái”. Mỗi lần như thế, tôi thường chạy đến bên bác. Bác ôm tôi vào lòng, rồi đặt lên trán tôi, má tôi những cái hôn ấm áp. Tôi có cảm giác giống hệt như ba tôi thường ôm tôi vào lòng vậy. Cả hai chị em tôi là tôi nhớ như nhớ ba của mình. Nhớ đến da diết.

Kể về một người hàng xóm mà em quý mến – Mẫu 16

Trong xóm, em quý mến nhất là bác Hà, tổ trưởng của khu phố em. Bác Hà năm nay đã ngoài năm mươi tuổi rồi, bác mở tiệm tạp hóa gần nhà em. Bác ấy có dáng cao gầy, mắt sáng, tính tình lại vui vẻ. Bác cũng rất quan tâm đến mọi người, nhất là đối với gia đình của em. Khi rảnh rỗi, bác lại sang nhà em hỏi han chuyện trò và còn kể cho em nghe chuyện cổ tích hay thật là hay. Cả xóm em ai cũng yêu mến bác Hà vì bác ấy hiền lành và tốt bụng.

Kể về một người hàng xóm mà em quý mến – Mẫu 17

Bà Lan ở gần là hàng xóm của nhà em bà tầm khoảng năm mươi tuổi. Bà Lan thường sang nhà em và cho em quà. Cả xóm khu em ai cũng yêu quý bà vì bà rất tốt bụng. Từ ngày trẻ bà đã đi làm từ thiện rất nhiều, bà còn nhận nuôi ba em nhỏ. Em rất thích sang nhà bà chơi. Bà thường kể cho em nghe những câu chuyện cổ tích. Bà còn nhắc em đi học sớm và ngoan ngoãn nghe cô giảng bài. Bà Lan như người thân trong gia đình em. Mỗi khi trung thu ngôi nhà của bà Lan lại đầy tiếng cười. Cả xóm em ai cũng yêu mến bà Lan vì bà hiền lành và tốt bụng. Bà Lan là người hàng xóm mà em quý mến nhất.

Kể về một người hàng xóm mà em quý mến – Mẫu 18

Cô Lan là người hàng xóm rất thân thiết với gia đình của em, năm nay cô khoảng ba mươi tuổi. Cô là giáo viên ở trường Tiểu học. Khuôn mặt cô tròn trông thật phúc hậu. Hằng ngày với bà con làng xóm, cô thật gần gũi và giàu lòng thương người. Những lúc rảnh rỗi, cô thường sang nhà trò chuyện cùng bố mẹ em thật là thân mật. Khi hàng xóm có công việc gì cần giúp đỡ thì cô đều rất vui vẻ làm giúp. Thỉnh thoảng vào mùa hè cô còn cho hai anh em em đi tắm bể bơi cùng con của cô. Sống cùng khu phố em luôn mong muốn có nhiều người hàng xóm tốt bụng như cô để lúc nào khu phố cũng rộn vang tiếng cười.

Kể về một người hàng xóm mà em quý mến – Mẫu 19

Người hàng xóm mà em rất yêu quý đó là chú Hoàng, năm nay chú đã ngoài bốn mươi lăm tuổi. Chú có dáng người cao, khỏe mạnh. Khuôn mặt vuông chữ điền trông thật phúc hậu. Chú Hoàng là một bác sĩ giỏi. Hằng ngày, với bà con làng xóm, chú thật gần gũi và giàu lòng thương người. Những lúc rảnh rỗi, chú thường sang nhà trò chuyện cùng bố em thật là thân mật. Khi em bị ốm chú đến chăm sóc rất tận tình. Thỉnh thoảng chú còn hướng dẫn bà con trong xóm biết cách phòng bệnh. Em ước mơ học thật giỏi để trở thành bác sĩ giỏi như chú.

Kể về một người hàng xóm mà em quý mến – Mẫu 20

Cô Loan là người hàng xóm vô cùng tốt bụng và xinh đẹp. Cô có dáng người thanh mảnh. Khuôn mặt trái xoan cùng với nước da trắng hồng. Nhưng em thích nhất là mái tóc dài mềm mượt của cô. Cô Loan là một bác sĩ. Công việc hàng ngày rất bận rộn. Thỉnh thoảng, em thường sang nhà cô chơi. Khi nghe cô kể về công việc bác sĩ, em cảm thấy rất khâm phục cô. Có lúc, cô còn kể rất nhiều câu chuyện cổ tích hấp dẫn cho em nghe nữa. Em rất yêu quý cô Loan.

Kể về một người hàng xóm mà em quý mến – Mẫu 21

Bác Hà là người hàng xóm tốt bụng của nhà em. Bác là giáo viên một trường tiểu học ngay gần nhà. Dáng người bác nhỏ nhắn mà cân đối. Bác có làn da ngăm ngăm đen nhưng trông bác rất duyên nhờ chiếc răng khểnh. Đôi mắt bác đen láy, mái tóc bạc nhuộm màu nâu uốn thành lọn trông bác rất xinh đẹp. Bác Hà rất dễ gần và tốt bụng. Em còn nhớ, ngày đầu nhà em chuyển đến đây ở chính bác là người giúp bố mẹ em dọn dẹp nhà cửa. Thỉnh thoảng, bố mẹ em đi vắng, bác là người đưa đón em đi học còn nấu cơm cho em ăn. Em hay sang nhà bác chơi cùng con gái bác. Có món gì lạ là bác lại mang sang cho nhà em. Em rất yêu quý bác Hà.

Kể về một người hàng xóm mà em quý mến – Mẫu 22

Cô Hậu hàng xóm nhà em mới sinh em bé. Em bé có tên là Mai Thư. Tên ở nhà của em ấy là Phở. Em Phở mới được sáu tháng tuổi. Em có đôi mắt đen láy, to tròn cùng hàng mi cong vút. Đôi môi căng bóng chúm chím lúc nào cũng thích tự mình phun bong bóng rồi mỉm cười. Em đang bắt đầu tập ngồi. Thỉnh thoảng ngồi không vững, em đổ nghiêng đổ ngả. Em cười trông rất xinh xắn. Cô Hậu rất tốt bụng, mỗi lần em sang chơi, cô đều chỉ bảo em rất nhiều điều. Em rất thích chơi với Phở và rất yêu mến cô Hậu.

Kể về một người hàng xóm mà em quý mến – Mẫu 23

Bác Chiến là hàng xóm của gia đình em. Năm nay, bác bốn mươi tuổi. Bác là một kỹ sư. Bác có dáng người cân đối, da ngăm đen, khuôn mặt phúc hậu. Bác rất yêu quý trẻ em trong xóm. Bác rất hay kể chuyện cho chúng em nghe. Những câu chuyện của bác thường dạy cho chúng em rất nhiều bài học bổ ích. Em rất yêu quý bác.

Kể về một người hàng xóm mà em quý mến – Mẫu 24

Bà Chính là hàng xóm của nhà em, năm nay bà năm mươi sáu tuổi. Bà có đôi mắt thật sáng, tính tình dịu dàng, tốt bụng cùng việc luôn quan tâm đến mọi người nên cả xóm em ai cũng yêu quý bà. Bà Chính thường sang nói chuyện với ông bà và bà hay cho em đồ ăn vặt nữa. Bà ở một mình, mẹ em nói các con bà đều đi làm ở xa, tết mí trở về. Vì vậy em thường xuyên sang chơi cùng bà. Bà thường kể cho em nghe những câu chuyện cổ tích. Bà còn nhắc nhở em cần chăm chỉ học hành, nghe lời thầy cô, bố mẹ. Bà Chính như người thân trong gia đình em vậy, là người hàng xóm mà em quý mến nhất.

Kể về một người hàng xóm mà em quý mến – Mẫu 25

Ông Mạnh ở gần là hàng xóm của nhà em, ông năm nay hơn bảy mươi tuổi nhưng trông ông vẫn khỏe và nhanh nhẹn lắm. Dáng ông cao gầy, giọng nói ôn tồn. Ông Mạnh thường sang nhà em và cho em quà. Ông ở một mình nên rất cô đơn vì vậy những lúc rảnh rỗi gia đình em lại đến thăm ông. Ông thường kể cho em nghe những câu chuyện cổ tích, những chiến công cách mạng. Ông hay nhắc em đi học sớm và ngoan ngoãn nghe cô giảng bài. Ông còn thường xuyên giúp đỡ những người có hoàn cảnh khó khăn, dạy học cho những cháu nhỏ trong khu. Mọi người trong gia đình em đều yêu quý ông.

Kể về một người hàng xóm mà em quý mến – Mẫu 26

Gần nhà em có một chị hàng xóm mà em rất quý mến. Chị năm nay khoảng hai mươi tư tuổi. Chị Hà là một cô giáo rất hiền hậu. Chị có dáng người thanh mảnh, cao và hơi gầy. Những lúc em có bài khó, thì chị lại giảng dạy cho em hiểu. Chúng em rất yêu quý chị. Chị Hà cũng rất quý em như quý người em ruột của mình.

Kể về một người hàng xóm mà em quý mến – Mẫu 27

Cô Mai là người hàng xóm mà em quý mến. Cô là giáo viên dạy ở một trường tiểu học. Dáng cô nhỏ nhắn, cao ráo. Hàng ngày, cô đến trường bằng trên chiếc xe máy nhỏ. Cô dạy lớp 5A và được bầu làm tổ trưởng đấy. Cô Mai quý em lắm! Đi xa đâu, cô đều mua quà cho em. Nhiều hôm, cô giúp mẹ em đi chợ! Tối nào, cô cũng làm bao nhiêu việc gia đình mãi đến tận khuya cô mới nghỉ. Mỗi lần có bài toán khó, em sang hỏi cô. Cô giảng bài rất dễ hiểu. Em rất thích cô vì cô hiền và chu đáo.

Kể về một người hàng xóm mà em quý mến – Mẫu 28

Bác Hà là hàng xóm của gia đình em. Bác thường hay sang nhà em chơi. Mỗi lần đi xa về, bác không quên mua cho em những món quà xinh xinh. Em hay sang bác xem bác may vá. Bác làm việc chăm chỉ và cẩn thận lắm. Khi ấy, bác thường hỏi thăm việc học tập của em, khuyên em những điều lẽ phải. Mọi người trong gia đình em đều yêu quý bác. Em thấy bác đúng là người hàng xóm tốt bụng. Em coi bác như người thân của em vậy.

Kể về một người hàng xóm mà em quý mến – Mẫu 29

Ngay cạnh nhà em là nhà bác Yên. Năm nay bác đã ngoài bốn mươi tuổi rồi. Bác có dáng người nho nhỏ, nhưng chân tay rắn chắc. Khuôn mặt của bác tròn, tóc đen, luôn búi cao trông thật phúc hậu. Hằng ngày, bác rong ruổi trên khắp ngõ xóm để thu mua phế liệu. Nhà bác không giàu nhưng với bà con lối xóm bác thật gần gũi và sống chân thật. Những lúc rảnh rỗi, bác thường sang nhà em chơi. Mẹ em rất thích nói chuyện cùng bác về ruộng vườn, cuộc sống. Đôi lần, em bị mệt bác đến thăm, mua quà cho em Khi nào bác mua được quyển truyện hay, là bác cẩn thận giữ lại về tặng em. Nhờ bác, mà đến nay em có gần tủ truyện rồi đấy. Bác hay khuyên em: “ Cố gắng học giỏi để làm bác sĩ. chứ làm nghề như bác vất vả lắm!” Em thấy rất thương và quý bác. Mọi người trong xóm ai bảo Bác Yên là người dễ mến.

Kể về một người hàng xóm mà em quý mến – Mẫu 30

Người hàng xóm em yêu quý nhất là bà Thuỷ. Năm nay, bà khoảng 60 tuổi. Bà làm trong ngành du lịch nên rất vất vả vì thường phải đi công tác xa. Bà Thuỷ rất yêu thương em, bà đi đâu về cũng có quà cho em. Một lần, bà phải đi công tác ở Thượng Hải. Khi về, bà lấy trong túi ra một chiếc hộp nho nhỏ, xinh xinh, đưa cho em. Em cảm ơn bà rồi mở hộp ra xem, em rất ngạc nhiên, khi thấy một chiếc đồng hồ long lanh, có in tên của em trên dây đồng hồ. Nó thật là đẹp, từ đó em càng yêu quý bà, và quyết tâm đạt nhiều điểm tốt, để không phụ lòng bà. Em rất yêu bà, đối với em, bà là một người hàng xóm tốt.

……. Mời bạn đọc tham khảo chi tiết tại file tải dưới đây…….